Kết quả 1 đến 20 của 90

Chủ đề: Cuộc sống cơ cực của gái bán dâm

Hybrid View

  1. #1
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Chuyện đời buồn của người đàn bà bán dâm với giá 20.000 đồng

    16-11-2014 06:59 - Theo: www.anninhthudo.vn

    Đã ngoài 50 tuổi, từng 7 lần phải vào trại phục hồi nhân phẩm nhưng người phụ nữ từng bán dâm ở tuổi 50 này vẫn không thể nào nhấc chân ra khỏi cái nghề nhơ nhớp ấy. Không chồng, không con, không mảnh giấy tờ hay tấc đất cắm dùi, người đàn bà ấy đã chua chát kể lại cuộc đời đầy nước mắt của mình.


    Chị N. T. S sau những tháng ngày "làm vợ khắp người ta"

    "Sống làm vợ khắp người ta"

    Trong vô vàn câu chuyện về những gái bán dâm, có những câu chuyện tự họ dựng nên, cũng có những câu chuyện là chính cuộc đời họ nhưng họ không muốn kể, không dám kể vì nó quá đỗi đau buồn. Nhưng một lần tình cờ, một người phụ nữ tuổi đã ngoài 50 đã lắng lòng tâm sự với tôi về "công việc" của mình, cả những ê chề tủi nhục, khiến đến bây giờ dù đã bỏ nghề sau 7 lần bị bắt vào trại giáo dục nhân phẩm vẫn có lúc ngẩn ngơ không dám nghĩ đến những ước mơ rất đỗi bình dị của mình.

    Câu chuyện về cuộc đời
    Nguyễn Thị Sáu, một gái bán dâm "hết thời" hiện đang cư ngụ tại khu vực xã Thủy Phù (thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế) có thể là chuyện lạ, một chuyện buồn, một nốt trầm trong cung bậc cảm xúc của người nghe, nhưng lại là điều rất đỗi bình thường, thậm chí là tẻ nhạt đối với gái bán dâm, chủ quán và đội quân bảo kê trên vùng đất nóng bỏng về tệ nạn mại dâm trên cung đường Quốc lộ 1A này.

    Trò chuyện với tôi, người phụ nữ này cứ một hai gọi tôi là "cán bộ", xưng "em" như cái cách xưng hô mà đã rất nhiều lần vào trại khiến Sáu đã quen: "cán bộ cứ gọi em là Sáu, vì em là con thứ 6 trong nhà. Đừng gọi tên thật của em nhé!" Nhìn thân hình rệu rã và đôi mắt đầy những vết chân chim của Sáu, không ai có thể nghĩ rằng, trước đây người phụ nữ cũng là một trong những gái bán hoa đắt giá, dập dìu khách vào ra. Nhưng rồi chính cái nghề tưởng chừng sẽ mang lại điều gì đó một thời cô mơ ước, lại chính là con dao hai lưỡi khiến cô suýt thân tàn ma dại như ngày hôm nay. Nếu nhìn vẻ bề ngoài sẽ không ai dám nghĩ đấy là gái bán dâm, vì dáng người gầy gò, cách ăn mặc quê mùa, ánh mắt lúc nào cũng cụp xuống và khuôn mặt già nua ở cái tuổi ngoài 50. Bây giờ, đã vào cái tuổi "hết đát" của cái nghề bán thân nuôi miệng, nhưng những ám ảnh còn lại của những ngày tháng ấy vẫn hiện rõ đối với Sáu.

    Giọng nặng trĩu và ngắt quãng, Sáu kể cho tôi nghe câu chuyện tình đầu, và đó cũng là nguyên nhân đẩy đưa Sáu vào con đường này. Sáu lớn lên trong sự thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất. Sáu dường như không có điều kiện để giao lưu rộng rãi với bạn bè và cô cũng chưa khi nào nghĩ đến chuyện yêu đương, vì cô cần phải dành thời gian và tâm trí để dưỡng bệnh cho mẹ. Nói là dưỡng bệnh chứ thực ra cô cũng chỉ lo được miếng cơm hàng ngày chứ chưa bao giờ lo cho mẹ được viên thuốc. Vì ngày đó thì những giỏ cua, mớ cá đồng cũng chẳng thấm vào đâu với số tiền bạc trăm cho mỗi lần mẹ đi viện. Trong lúc đi làm thuê, Sáu đã gặp một chàng trai quê ngoài Bắc. Không bao lâu, trái tim Sáu bị rung động bởi sự săn sóc của người con trai ấy. Không một chút nghi ngờ hay đắn đo, cô đã tình nguyện hiến dâng cái ngàn vàng cho người yêu sau nhiều lần người yêu "đòi hỏi".

    Gần một năm sau, cái gì đến cũng phải đến, Sáu đã mang thai. Cô cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ đến việc mình sẽ được làm mẹ và một đứa bé sẽ chào đời và cô đã bàn với người yêu việc đăng ký kết hôn để chuẩn bị cho việc sinh con. Nhưng sau nhiều lần bàn chuyện cưới xin, Sáu đều nhận được sự im lặng. Rồi đến một ngày đầy cay đắng khi sáng dậy người yêu đã bỏ đi biệt tăm, thay vào đó, một lá thư mặn đắng để lại trong chiếc giỏ xe của Sáu. Vừa giận bạn trai, vừa thương và lo cho mẹ, Sáu đã chặc lưỡi đưa chân, đề rồi chính cô đã phải tìm cho mình một lối thoát là trở thành một cô gái bán dâm.

    Sự nhục nhã thì làm gì có giá???

    Sáu chia sẻ: "Lần đầu tiên không bao giờ quên đối với em. Đấy là lần đầu tiên em "làm gái" cho một vị khách đã ngà rượu. Em đã nghiến răng để vượt qua cái lần đầu tiên ấy để được ông khách boa cho 50.000đ. Sau vài lần tiếp khách, em nghĩ rằng sẽ cố gắng làm một thời gian để kiếm tiền nuôi con và trả nợ cho mẹ. Đến một lúc nào đó thì cô sẽ "bỏ nghề. Nhưng rồi chẳng hiểu vì sao em cứ trượt mãi trên con đường ấy! và không thể nhấc chân ra được. Có lẽ tất cả các cô gái bán dâm đều vậy, ý định sẽ bỏ nghề nhưng cuộc đời đã không chấp nhận các cô nên đều quay lại con đường cũ. Hiếm có những người may mắn và đủ bản lĩnh để vượt ra được.

    Để mẹ già và mọi người không phát hiện ra, Sáu thường phải hẹn khách đến một địa điểm nào đó, bởi cô sợ bị bắt thì xấu hổ lắm. Kể từ đó, Sáu dấn thân vào nghề. Mấy chục năm hành nghề, Sáu đã 7 lần bị bắt và bị đưa đi trại phục hồi nhân phẩm. Nhưng chỉ được một thời gian Sáu lại ra đứng đường, rồi lại bị bắt. Vòng quay số phận cứ thế luẩn quẩn mãi.

    Ngồi trò chuyện với tôi, Sáu vẫn đầy đủ cảm nhận để khóc và thổ lộ hết những ê chề của phận người đàn bà từng một thời lạc lối. Câu chuyện sau một lúc e dè thì người phụ nữ này cũng nói chuyện cởi mở hơn. Bằng sự ngắt quãng pha lẫn với những tiếng nức nở khiến tôi cảm thấy ngậm ngùi thay cho những thân phận làm hoa giữa đường như thế. Mẹ Sáu năm nay hơn 80 tuổi và đã yếu lắm. Mẹ sinh được có Sáu anh chị em, cha của Sáu đã ly dị mẹ rồi lấy vợ khác. Giọng chùng xuống và như nghẹn lại, Sáu giải thích: "Ở nhà nghèo khó quá, nên mới hơn 20 tuổi em đã phải bươn ra ngoài đường mà sống, rồi bập vào cái nghề này lúc nào không hay. Ngày xưa có nhan sắc thì còn đông khách. Chứ sau này già rồi, da nhăn nheo rồi thì họa hoằn lắm mới có người hỏi tới nên cái giá của em cũng rẻ mạt lắm!".

    Theo lời người phụ nữ này kể, sau mấy lần bị truy quét, Sáu vẫn đứng đường, nhưng cái giá ban đầu giờ chẳng còn nữa vì người ta chê già, chê xấu. có những lần tàu nhanh, Sáu chỉ lấy 20.000 đồng đủ cho một đĩa cơm bình dân lót dạ buổi tối. "Có lẽ việc bán dâm là lối thoát duy nhất trong lúc ấy để em có thể được nuôi con và chăm sóc người mẹ già mang bệnh tật, những ngày ấy, em nghĩ người ta coi thường mình quá nên mới mặc cả. Nhưng sau rồi em nghĩ lại: Sự nhục nhã thì làm gì có giá cả? Mình có may mắn thì kiếm được nhiều tiền, không may thì phải đánh đổi nhân phẩm với đồng tiền rẻ mạt thôi..." Sáu giãi bày.

    Nghiệp chướng đời người

    Giữa một gái quê bán dâm và vị khách mua dâm rồi bùng tiền bo. Ai mới là người đáng chê trách? Câu hỏi ấy cứ xoáy mãi và suy nghĩ của tôi khi nghe những lời tâm sự rất thật lòng của Sáu. Thời son trẻ Sáu có ngoại hình xinh đẹp, lại cao ráo, dễ thương nên khách tìm đến với Sáu rất đông, phần lớn là cánh lái xe đường dài, một số thanh niên quanh vùng và có cả những công nhân xa nhà đang làm việc tại địa phương. Sáu cho biết: "mấy chục năm vùi đầu vào vùng lầy này, ngay cả mẹ em cũng không biết em làm cái nghề này đâu. Nhưng có lần em về thăm, thấy có tiền mà cụ không tiêu đến. Cụ bảo để tiền đó sau này cụ chết thì còn có cái mà làm đám tang, đỡ phải nhờ hàng xóm láng giềng hay vay mượn mà mang nợ. Nghe cụ nói thế em buồn lắm!". Mấy chục năm trong nghề, đến bây giờ Sáu vẫn hoàn toàn tay trắng.

    Những khoản tiền tủi nhục từ việc bán thân xác ấy chỉ giải quyết được một phần trước mắt nhu cầu của cuộc sống. Thực tế đã có không ít gái bán hoa nơi đây thân tàn ma dại khi đánh đổi cả cuộc sống của mình, mà Sáu dẫu không phải là một điển hình thì cũng là nạn nhân. Sau những tháng ngày tiếp khách vô độ, những trận đánh của bảo kê khi phát hiện Sáu lén đi khách lẻ, hay "biển thủ" tiền đi khách… đã dần vắt kiệt sinh lực của người phụ nữ này. Để đến giờ có lúc Sáu như người ngẩn ngơ, thi thoảng có ai đó hỏi giật là cô không nhớ nổi mình bao nhiêu tuổi, quê hương bản quán ở đâu và tên thật là gì.

    Cách đây hơn 2 năm, cuộc đời Sáu sau biến cố bị bắt khi đang bán dâm đã có nhiều đổi thay. Sáu không còn làm công việc nhơ nhớp ấy nữa mà xin đi làm thuê làm mướn để nuôi sống bản thân mình, dù tiền công chẳng được bao nhiêu. Sáu bảo từ đó cho đến giờ chẳng còn mong ước cuộc sống giàu sang sung túc từ cái nghề ấy nữa. Sáu đã không suy nghĩ, không quá khứ, không hiện tại và cả tương lai nữa. Mỗi ngày, cô chỉ thui thủi quanh quẩn quét dọn, lau chùi, làm những việc chủ nhà sai bảo để kiếm cơm ăn. Cuộc sống Sáu đã chọn khiến cô phải trả giá bằng cả cuộc đời mình, bằng sự ê chề và tủi nhục, bằng cả những thảng thốt giật mình hằng đêm. Bây giờ, sau bao nhiêu năm "làm vợ" cho người, Sáu không có một tài sản gì lận lưng, không chồng, không con, đến mảnh giấy tùy thân cũng chẳng có. Chẳng biết tương lai của cô sau này sẽ ra sao?



  2. #2
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Tự sự của người phụ nữ từng 'làm gái' 17 năm

    Thứ Ba, 25/11/2014
    Tôi bán trinh để kiếm tiền nuôi những đứa em rách rưới đói khát, khác cha khác cả mẹ, chẳng chút máu mủ gì với đời tôi! Tôi bán trinh vì ba tôi đã bỏ rơi má tôi, má tôi bỏ rơi chúng tôi, những đứa em khác cha khác mẹ cùng khổ dồn vào đời tôi, lẽ nào tôi sẽ bỏ rơi chúng nó? Từ đó cuộc đời tôi gắn với nghề làm gái.

    Chị Trương Thị Hồng Tâm - nhân vật trong bài viết (Ảnh do nhân vật cung cấp)
    Tôi sinh năm 1956, tôi tên là Tâm.
    Tôi có sáu bà má. Má cả, các dì ghẻ và cả má đẻ, người đã ruồng rẫy bỏ mặc tôi khi tôi không còn có thể đi làm gái điếm, bán thân xác đổi lấy tiền cho bà nữa!
    Tôi có bốn ông cha, cha đẻ với vài cha dượng, có người đã chết lúc nào tôi cũng không hề hay biết!
    Tám tuổi, em trai chết cứng ngay trong tay tôi, mà hồi đó tôi còn chưa biết cái chết nghĩa là gì!
    Mười bốn tuổi, tôi đã lăn lộn khắp Sài Thành. Dân chơi ma túy khu Lê Lai hay gái vũ trường quận Nhất đều quen mặt biết tên tôi. Nhưng khi đó, tôi chơi với dân anh chị song tôi chưa đi làm gái. Tôi xà quần với đám cô hồn nhưng tôi chưa hề nghiện ngập. Không ai hay biết tôi là trinh nữ duy nhất trong đám bụi đời ấy.
    Nhưng tôi chỉ giữ được tới năm mười bảy tuổi. Tôi bán trinh để kiếm tiền nuôi những đứa em rách rưới đói khát, khác cha khác cả mẹ, chẳng chút máu mủ gì với đời tôi! Tôi bán trinh vì ba tôi đã bỏ rơi má tôi, má tôi bỏ rơi chúng tôi, những đứa em khác cha khác mẹ cùng khổ dồn vào đời tôi, lẽ nào tôi sẽ bỏ rơi chúng nó? Từ đó cuộc đời tôi gắn với nghề làm gái.
    Cuộc sống hai mươi năm lặn lội dưới tận đáy cặn rác rưởi của Sài Gòn khiến tôi đánh mất tất cả những gì tốt đẹp còn sót lại trong tâm hồn và thân xác. Bây giờ thì tôi đã biết chết là gì, chết hóa ra là thứ sung sướng hơn sống như thế này!
    Ba mươi bảy tuổi, tôi lần đầu tiên phải vật vã với cay đắng và nhục nhã để tìm lại những thứ gì tôi đã bị cướp mất khỏi cuộc đời này: niềm tin, tình yêu thương, niềm khao khát sống, hình dạng một con người. Giờ thì tôi biết cái chết là một cõi khác. Chết, thật dễ! Sống một cách tử tế thì khó hơn rất nhiều!
    Hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi chính là những ngày tháng Sài Gòn giải phóng. Tôi được xuống đường cùng các anh chị sinh viên Sài Gòn biểu tình, đi giữa đường hô vang khẩu hiệu, giương cờ và biểu ngữ. Không ai biết tôi là một cô gái điếm, một con nghiện ma túy, một kẻ sống trong bóng tối. Tôi cảm giác tôi cũng là một con người được đi giữa đám sinh viên, tự do, mạnh mẽ và sung sướng, đi dưới nắng mặt trời, ngẩng mặt lên nhìn mọi người. Tôi như trở thành một con người khác hẳn.
    Nhưng đời tôi chỉ có vài ngày hạnh phúc. Sau đó là bóng tối. Những đêm bắt khách quanh đường Lê Lợi, những cuộc bắt bớ. Những ngày tháng kéo lết từ trại phục hồi nhân phẩm tới trường giáo dưỡng, từ trại Xuân Lộc qua Thủ Đức, hết năm này qua năm khác. Những cuộc trốn trại bị cưỡng hiếp, những chuyến gian nan quay về thành phố để… lại ra vỉa hè làm gái.
    Tôi cũng từng có người thương, tôi cũng từng thương một người. Những thứ đó đã biến mất hoàn toàn trong bóng tối của cuộc đời tôi. Năm 1990, khi đó đã 34 tuổi, tôi vẫn đang làm gái điếm quanh quẩn nội đô Sài Gòn, tôi gặp một tình nguyện viên của Ủy ban phòng chống AIDS. Từ đó tôi không đi khách và xa ma túy để trở thành tình nguyện viên tuyên truyền. Vì thế, má tôi đã chính thức đuổi tôi đi khỏi đời má.
    Giá có thể kể thì cuộc đời tôi là một tiểu thuyết dài tập, trùng điệp những nỗi khổ đau ngay từ khi tôi chưa sinh ra. Má tôi hắt tôi ra khỏi gầm cầu thang chung cư mà hai mẹ con đang sống. Má tôi chửi, mày không kiếm được đồng nào thì mày đi chết đi! Nhìn con nhà người ta đi khách kìa, kiếm tiền cho má nó cờ bạc kìa!
    Tôi khóc, tôi nói má ơi con đã làm điếm trọn một nửa cuộc đời của con rồi. Giờ đáng lẽ má phải mừng cho con chứ, hay má có phải má đẻ của con không? Tôi vừa khóc, vừa ra đi giữa cơn mưa tầm tã của Sài Gòn và cơn sốt. May còn có các tình nguyện viên, có nhà Mở, có nhà Hạnh phúc, có anh Francisco Hùng…
    Tôi đã dành phần đời còn lại của tôi để làm một người đàn bà lương thiện. Tôi đã gặp biết bao nhiêu số phận còn khổ đau hơn cuộc đời tôi gấp nhiều lần. Có nhiều cô gái điếm mắc AIDS, trao đứa con vào tay tôi nuôi, lần sau gặp lại, cô ấy đã chỉ còn là một nấm mồ mới đắp. Trong số những đứa trẻ con – sản phẩm của ma túy và mại dâm Sài Gòn – tôi nhớ nhất một đứa con gái, ngang ngược khó bảo, bất cần ngông ngênh.
    Nhưng nó không ma túy mại dâm và chết như bố mẹ nó. Nó tự sắm cho đời nó một cái xe đẩy, chiều chiều ra Hồ Con Rùa bán bò bía. Đời không ai bắt nạt được nó, xã hội bẩn thỉu hay tươi sáng, nó cũng không bị nhuộm màu. Trong tay tôi, cũng có những đứa trẻ lìa đời vì AIDS. Tôi nhận nuôi biết bao đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi vì tù tội và HIV. Từ khi tôi nuôi chúng, không ai cho tôi thuê nhà cả. Tôi phải trọ một căn phòng tồi tàn cách Sài Gòn hơn hai mươi cây số, phải đi qua xóm đạo ngoại ô, băng qua nghĩa địa mới tới chỗ tôi ở.
    Cũng không ai thuê tôi giúp việc nhà nữa, họ sợ người mẹ nuôi các con bị HIV thì sờ vào đồ đạc nhà họ cũng không được. Tôi từng thử bán gạo. Một tháng đã lỗ hết sạch vốn. Chỉ vì cứ nhìn thấy người đói, người bệnh đi qua là tôi xúc gạo cho họ. Mà một ngày, biết bao nhiêu cảnh khổ đi qua con đường Sài Gòn, đi qua chỗ tôi ngồi.
    Nhưng cay đắng nhất là sau mười mấy năm nuôi các con nhiễm HIV, năm 2009, tôi đã xét nghiệm dương tính với HIV. Trong nhà có một con bị bệnh nặng, khi con qua đời, thì tôi đã nhiễm virus HIV trong lúc chăm con… Đau đớn làm sao, gần hai mươi năm làm điếm và hút chích thì lại may mắn không lây bệnh Si-đa, nhưng khi tôi làm người tử tế thì lại bị nhiễm HIV. Cái giá phải trả để một con điếm được sống như một con người sao mà đau đớn thế!
    Tôi không biết tôi sẽ sống được bao năm nữa. Tôi không biết ngày mai khi tôi chết, tôi có được chôn như một người Sài Gòn hay không. Vì cho đến hôm nay, tôi đã lạy van nhiều nơi, thưa đơn khắp mọi cửa, cũng không hề được cấp Chứng minh nhân dân. Tôi là một người vô thừa nhận ở Việt Nam. Sao má đặt tên tôi là Tâm làm chi. Giá không có chữ Tâm, tôi đã đâu phải sống giữa những bi kịch trùng điệp của đời mình?
    Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để được sống, như một con người, không phụ lòng ai cả. Tôi luôn nhớ lại giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Khi còn trẻ, tôi đã được đi giữa những sinh viên Sài Gòn, ngẩng mặt hô to yêu nước, mà không ai nhận ra tôi là một con nghiện, một con điếm, một kẻ bị đạp xuống tận đáy.

    Năm 2013, chị Trương Thị Hồng Tâm là một trong 20 gương mặt vượt lên số phận để giao lưu với Nick Vujicic tại Việt Nam, đã được truyền hình trực tiếp trên VTV.
    Đây là câu chuyện về cuộc đời chị Trương Thị Hồng Tâmđược nhà văn Trang Hạ ghi lại. Chị Tâm đã từng đi 'làm gái' trong nửa cuộc đời mình- nay là tình nguyện viên của Ủy ban phòng chống AIDS, chị nhận nuôi nhiều em nhỏ bị nhiễm HIV.

  3. #3
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Hành trình tìm ‘thượng đế’ của gái bán dâm di động

    06-12-2014 07:51 - Theo: www.xaluan.com

    Khoác trên mình bộ quần áo của dân công sở hay áo dài thướt tha, xài đồ hàng hiệu nhóm “chân dài” chạy xe tay ga liên tục lượn lờ để “săn mồi" trên các tuyến phố giữa Sài thành.


    Ảnh minh họa
    Đoạn đường gái mại dâm chọn "bắt khách" dài chưa đầy 2 km, lại là nơi giáp ranh giữa quận 5 và quận 10 nên công tác triệt phá, truy quét gặp vô vàn khó khăn. Sau thời gian theo dõi, PV nhận ra những cô gái ấy không hề "thanh lịch" như ngoại hình. Đằng sau sự đoan trang, kiêu sa là những cử chỉ mời chào, "khoe hàng" đến suồng sã.

    Thời gian "đổ bộ" vào khoảng 13h hàng ngày, khoác trên mình những bộ đồng phục công sở hoặc áo dài thướt tha, tất cả các cô gái đều bịt khẩu trang kín mít, khi khách yêu cầu kiểm tra nhan sắc, họ mới gỡ ra. Giải thích về điều này, bác Sáu một xe ôm gần đó cho chúng tôi biết: "Tụi nó ăn vận, che mặt như thế phần là "ngụy trang", che đậy sự chú ý của công an, phần nữa đánh vào thị hiếu thích "hàng sạch" của khách làng chơi. Đồng thời, cũng giấu đi được vết tàn nhang, già nua trên khuôn mặt".

    Cưỡi trên những chiếc xe tay ga hàng hiệu như Spacy, Air Blade, SH, hành trình bắt đầu từ công viên Hòa Bình, đội quân chân dài điều khiển xe chạy chậm dọc trục đường Hùng Vương khoảng 2 km rồi quay về nơi xuất phát. Hành động đó được lặp lại tuần hoàn cho đến khi có "thượng đế" cắn câu. Phạm vi hoạt động của đội quân "chân dài di động" không mở rộng sang địa bàn khác.

    Dù nhiều cô gái "quá đát" di chuyển cả buổi không có khách nhưng vẫn không dám "đánh lẻ", bởi phía sau lưng các chân dài là sự giám sát chặt chẽ của đội cảnh giới, bảo kê, má mì. Số tiền mỗi gái "bán hoa" kiếm được vì thế cũng được "chia năm sẻ bảy".
    Đội quân chân dài tại công viên Hòa Bình.

    Hình thức tiếp cận con mồi của nhóm "cave sang trọng" khá tinh vi. Chỉ cần điều khiển xe quan sát qua gương chiếu hậu, chúng có thể phân loại các đối tượng có khả năng thích "ăn bánh trả tiền". Tuy nhiên, cũng tùy vào nhan sắc mà gái bán dâm chọn cho mình "thượng đế" phù hợp. Từ những cô gái 9X, non tơ, khuôn mặt xinh đẹp, số đo ba vòng cân đối, đến thế hệ gái dạt,
    U40, thậm chí U50...

    "Cò kè bớt một thêm hai"

    "Khách hàng" các cô gái trẻ, có chút nhan sắc hướng tới là các quý ông lịch thiệp, sang trọng, chạy xe tay ga đắt tiền. Mỗi khi "chấm" được mục tiêu các cô gái liền cho xe bám theo bắt chuyện, thậm chí ép cả xe "thượng đế" vào lề đường. Câu cửa miệng từ các "gái ăn sương" chỉ đơn giản "Đi chơi không anh? Đi chơi giá rẻ thôi…". Bằng bản năng nghề nghiệp, các cô gái dễ dàng nhận ra "nhu cầu" của khách từ phản ứng.

    Nếu gặp phải những người đàn ông đứng đắn, đám chân dài tỏ ra lịch sự lặng lẽ rút lui để giữ "hình ảnh". Với khách hàng có ý dò xét, gái mại dâm bắt đầu tung tuyệt chiêu của mình. Nhiều cô không ngần ngại tháo khẩu trang quảng cáo nhan sắc, thậm chỉ có cô có những hành động "khiêu khích" trắng trợn.

    Khi đôi bên "tìm được tiếng nói chung", cả hai sẽ bắt đầu bước vào công đoạn ngã giá. Đối với những cô đang thì xuân sắc, một "cuốc tàu nhanh" có giá 300.000-400.000 đồng, tiền nhà nghỉ khách chịu, nếu khách đồng ý "qua đêm", mức giá được đội lên cả triệu đồng.
    Nếu chỉ nhìn qua không ai nghĩ những những phụ nữ này là gái bán hoa.

    Đội ngũ gái U40, U50 tự ý thức được vấn đề thời thế nên biết chọn cho mình mục tiêu phù hợp và mức giá cũng "bèo" hơn rất nhiều. Nhóm "quá đát" không ngần ngại tiếp cận cả những vị khách "bình dân", thậm chí cả những vị "bô lão" cũng bị các ả đưa vào tầm ngắm. Cứ thế, những cuộc săn đón, những tiếng "cò kè" diễn ra liên tục trên cung đường Hùng Vương từ 13h cho tới đêm muộn.

    Theo quan sát của PV, các gái làng chơi tại đây ít khi "săn" những đối tượng thanh niên, trai tráng. Thắc mắc hỏi ông Sáu, chúng tôi được giải thích: "Các cô ấy muốn giảm thiểu tối đa mức rắc rối. Đám khách trẻ tuổi có thể chịu chơi và chịu chi nhưng lại bày ra lắm trò bệnh hoạn. Họ cũng là nhóm khách có nguy cơ xù tiền lớn nhất. Không chủ động tìm khách trẻ nhưng nếu vị nào có nhu cầu là họ đáp ứng ngay".

    Cũng theo ông Sáu, hoạt động mại dâm tại đây vào thời điểm ban ngày chỉ là mang tính "nghi binh", thăm dò. Các cô gái chấp nhận "chạy xe không" (lỗ tiền xăng) để "chào hàng".

    Công viên Hòa Bình, khi phố lên đèn là một thế giới hoàn toàn khác. Nhóm chân dài sang trọng ban ngày "thoát xác" hiện về nguyên hình những ả "gái ăn sương" chính hiệu. Không quần áo công sở, không khẩu trang che mặt, thay vào đó là những mảnh áo dây mỏng tang, trễ nải, phơi bày "nội thất" đồ sộ, khuôn mặt lòe loẹt phấn son.

    Vẫn được giữ nguyên hành động săn mồi của họ, nhóm chân dài có lúc tăng hẳn về số lượng, chạy xe thành "đội hình" để bắt khách. Bằng kinh nghiệm nghề nghiệm, mỗi cô gái không dừng xe ở bất cứ địa điểm cố định nào quá 5 phút. Đây thực ra là chiêu thức nhằm đội phó với lực lượng truy quét tội phạm mại dâm trên địa bàn.

    Theo quan sát của PV, trong đội quân cave "sang trọng" đón khách ở khu vực công viên Hòa Bình luôn được quản lý chặt chẽ bởi một "má mì". Thị luôn có mặt sau chiếc xe của một cô gái trẻ đẹp với mục đích giám sát.

    Đây cũng là chiếc xe duy nhất trong nhóm chân dài có tới 2 người. Thị tham gia trực tiếp vào công tác bắt khách, ngã giá của cô gái. Khi cô gái này tìm được "thượng đế" sẽ bỏ thị lại bên đường để cùng với khách về "bãi đáp".



  4. #4
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Phụ nữ mại dâm Mozambique học cách “coi trọng sinh mạng hơn tiền bạc”

    Thứ hai 15/12/2014 11:47

    Trước tỷ lệ nhiễm HIV ngày càng gia tăng tại Mozambique, một tổ chức cộng đồng nước này đã dạy phụ nữ mại dâm coi trọng sinh mạng của mình trước hết, sau đó mới đến tiền bạc.

    Giáo dục những người hành nghề mại dâm Mozambique này về lây nhiễm HIV là một thách thức lớn.Đói nghèo ở quốc gia châu Phi này là chất xúc tác khiến người ta có xu hướng sinh hoạt tình dục không an toàn nơi đây.
    Một phụ nữ hành nghề mại dâm tại trạm xăng
    Theo một báo cáo mới đây của Liên Hợp Quốc, Mozambique có số người nhiễm HIV cao thứ 5 trên thế giới và 4% dân số nước này nhiễm virus chết người này. Tổng số người nhiễm virus trong các bé gái vị thành niên là 7%, con số này tăng lên 15% ở phụ nữ tuổi 25.


    Báo cáo cũng cho thấy các khu vực có tỷ lệ người nhiễm HIV cao (bao gồm cả thủ đô Maputo) là dọc theo các tuyến hành lang vận tải của nước này sang Nam Phi, Swaziland, và Malawi. Những nơi này thường gắn liền với tăng trưởng kinh tế nhanh và mức độ di cư và di chuyển dân cư cao, tất cả các yếu tố này tạo điều kiện cho việc mua bán dâm.


    Trước tình hình lây nhiễm HIV, Abavamo, một tổ chức cộng đồng địa phương dạy cho phụ nữ coi trọng trước hết là sinh mạng mình, sau đó mới đến tiền bạc. Mục đích của Abavamo là giáo dục và tăng quyền cho những người bán dâm ở Mozambique.


    Esperanza Malumbe, người sáng lập ra một tổ chức cho hay, nhiều người bán dâm vẫn chấp nhận quan hệ tình dục không an toàn nếu khách làng chơi đề nghị trả tiền gấp đôi. “Họ nói với tôi rằng: Cà chua trên sạp không thể chọn người mua”.


    Một cuộc khảo sát năm 2012 cho thấy gần 1/3 gái mại dâm ở Maputo được phỏng vấn là dương tính với HIV, và 48% những người trả lời phỏng vấn cho biết họ thiếu kiến thức toàn diện về lây nhiễm HIV.


    Malumbe nói: “Không có tổ chức nào nữa đang giúp đỡ cho những phụ nữ bị định kiến này... Người ta nói rằng các phụ nữ này chả biết gì ngoài việc quan hệ tình dục, bởi vì họ mù chữ. Tôi nói với họ rằng thân thể họ là kế sinh nhai của họ, và vì vậy họ phải chăm sóc bản thân. Cánh đàn ông chắc chắn sẽ không nâng niu họ”.


    Trong suốt 2 năm qua, đêm nào Malumbe cùng các đồng nghiệp đi xung quanh trạm xăng và nói chuyện với các chị em bán dâm đang đợi khách. Để giành được sự tin tưởng của họ, Malumbe giả vờ cũng là gái làng chơi.


    Abavamo không chỉ phát bao cao su (cả loại nam giới dùng và loại nữ giới dùng) mà còn dạy họ cách yêu cầu nam giới chấp nhận sinh hoạt tình dục an toàn.


    Hồi đầu tháng 11/2014, chính phủ Mozambique ra thông cáo báo chí công bố các phát hiện mới trong một cuộc khảo sát mới đây đối với các công nhân mỏ và các tài xế. Cuộc khảo sát đã ủng hộ các nỗ lực của tổ chức Abavamo trong việc giáo dục những người bán dâm về nhu cầu lo cho chính sức khỏe của mình.


    Cuộc điều tra trên cho thấy cứ 3 trong 4 tài xế không bao giờ dùng biện pháp phòng ngừa. Nhiều người không biết mình có nhiễm HIV hay không, và có tới 84% số người biết thì đã dương tính HIV.


    Chị Shuna 50 tuổi tuyên bố, giờ thì chị sẽ không tàn phá sức khỏe của mình vì khách hàng nữa. Sau khi ly dị, không có bằng cấp gì, chị cho biết bán dâm là cách duy nhất nuôi sống đứa con 6 tuổi của mình.
    Chị nói thêm, nếu không được tổ chức Abavamo hướng dẫn, nhiều phụ nữ ở đây có thể đã HIV dương tính sau một đêm.


    Julia, 20 tuổi, hành nghề trên các con phố của thủ đô Maputo từ hồi năm 2012 nói: “Nếu khách không chịu đeo bao cao su, tôi sẽ bỏ đi ngay”.


    Tuy nhiên, giáo dục các phụ nữ mại dâm Mozambique về các hiểm nguy từ tình dục không an toàn có thể vẫn là thách thức chính của tổ chức này. Bất chấp nhận thức mới về HIV và AIDS, vẫn còn một khoảng cách lớn giữ hiểu biết và sự thay đổi trong hành vi.
    Gia Toại

    Theo The Guardian

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •