Kết quả 1 đến 20 của 20

Chủ đề: Đêm tàn của những đau thương

Hybrid View

  1. #1
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Đêm tàn của những đau thương (P.2)


    Anh và cô chưa một lần trải qua đêm xuân (Ảnh minh họa)
    Anh sửng sốt khi biết ngần ấy năm tháng tuổi trẻ, cô không hề dây dưa với đàn ông.


    “Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi”.
    Anh trầm ngâm nhìn cô, qua cánh cửa sổ đang hé. Dù phòng bên kia đã buông rèm nhưng vẫn loáng thoáng thấy bóng cô hắt lên. Hẳn cô đang làm việc, làm việc một cách chăm chỉ... anh nhợt nhạt cười.
    Bỏ tay vào túi, rút ra hộp quẹt và điếu thuốc, anh bật lửa châm thuốc, tựa lưng thở dài, rồi lại chậm rãi xoay người.
    Cô đã về đây một tháng. Mới chỉ một tháng và sau đêm tân hôn, mỗi người lại có không gian của riêng mình. Chỉ là buổi tối cô và anh có ngủ cùng nhau. Mang tiếng ngủ cùng, thực chất cô nằm ở nệm dưới nền nhà, anh nằm trên giường, cảnh tượng kỳ cục chẳng mấy đẹp mắt.
    Sao cô không nằm cùng tôi? Nếu không nằm cùng, sao không tách phòng?
    Anh tò mò hỏi cô, còn cô nghe xong, cũng chỉ liếc ngang nhìn anh một cái. Không đáp, rồi thư thái uống sữa. Phải, cô thích sữa.
    Đó là điều đầu tiên anh biết về cô suốt một tháng sống chung.
    Chưa ngủ à? Cô lọ mọ cầm theo quyển sách bước vào phòng, tháo kính ra, khẽ dụi mắt.
    Chưa, cô luôn thức muộn vậy sao?
    Còn anh thì luôn đợi, không cần thế đâu. Thứ ba và thứ sáu anh được quyền qua nhà Du mà. Hôm nay thứ sáu, anh không đi sao?
    Không, cậu ấy đang bận ôn thi.
    Vậy thì càng cần phải sang để chăm sóc chứ?Diên Vỹ thành thật nói, cũng là lời nói xuất phát từ sự chân thành.
    Hoàng nhìn cô khó hiểu rồi lắc đầu.
    Cậu ấy không muốn tôi làm mất tập trung.
    Mất tập trung? Diên Vỹ nghiêng đầu, cô hơi nhăn mày rồi chợt nhận ra như vỡ lẽ. À, phải rồi, là mất tập trung.
    Rồi cô im lặng. Đặt mấy cuốn sách xuống giường, lại tự mình trải nệm. Cô không cho anh đụng vào việc này, nếu anh làm, cô sẽ chẳng nói chẳng rằng mà qua thư viện ngủ. Nhưng nói là ngủ, cả đêm cô vẫn sẽ thức. Anh không rõ nguyên do, chỉ biết, đôi khi anh nhìn sang phòng đó, lại thấy bóng cô gạt nước mắt. Lại cho mình ngủ mơ, anh nằm ngủ tiếp, không để ý nữa. Nhưng lặp lại vài lần, cô đều như vậy, khiến anh buộc phải thôi việc giúp đỡ cô. Tự cảm thấy mình thừa thãi nhưng đó không phải là điều anh bận tâm.
    Có điều…
    Vũ Hoàng không phải kẻ ăn chơi, càng không có khả năng chơi bời quá đà, anh chỉ có Du, nếu không ở bên Du, anh sẽ quanh quẩn với công việc, rồi trở về nhà. Lúc nào về đến nhà, đều sẽ thấy cô đang ngồi vừa gọt hoa quả, vừa đọc báo.
    Này!
    Sao?
    Anh bỏ thuốc đi!
    Cô nhíu mày, nhìn tàn thuốc vương trên nền gỗ, cảm thấy có chút không thoải mái. Anh dụi thuốc vào gạt tàn, trầm ngâm.
    Du cũng từng nói thế!
    À… thế thì tôi nói cũng vô ích, phải không?
    Cũng phải.
    Chí ít, đừng hút trong nhà.
    Được.

    Cô đọc sách, tiếp tục ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ, rồi lại lấy điện thoại ra có vẻ nghiên cứu gì đó rất chuyên tâm. Anh không khỏi tò mò về cô. Nhưng, anh chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn, không thâm nhập vào cuộc sống của cô, vợ chồng, kì thực, anh và cô chưa một lần trải qua đêm xuân.
    Anh lắc đầu, rời phòng, trở về cũng cầm trên tay tập tài liệu. Công ty đang có những hợp đồng cần giải quyết, anh cũng cần làm cho xong. Kê xong chiếc bàn con lên giường, lại bắt đầu chuỗi âm thanh của sự tĩnh lặng.
    Tiếng gõ bàn phím, tiếng kéo điện thoại, sột soạt của giấy. Họ im lặng.
    Rồi đột ngột, cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.
    Vũ Hoàng!
    Sao? -Anh dừng tay, hơi liếc về hướng cô, tỏ ý đang lắng nghe.
    Cô chậm rãi mở lời:
    Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi.
    Hai người im lặng. Anh hơi sững sờ, cũng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể trầm ngâm một lúc. Rồi từ tốn nói rằng:
    Đến việc tôi lấy người tôi yêu cũng không thể, thì hạnh phúc ở đâu?
    Hai người yêu nhau, thế là quá đủ cho hạnh phúc rồi.
    Cô vẫn chăm chú nhìn anh nhưng rồi lại nhanh chóng quay trở lại với cuốn sách. Anh nhìn không ra đó là quyển gì, chỉ thấy toàn tiếng Pháp.
    Cô tài giỏi, xinh đẹp, có học thức và nấu ăn ngon. Đôi lúc anh tự hỏi vì sao cô trói buộc cô vào đời anh, để rồi cả hai không thể vùng vẫy, đành ở bên nhau như nghĩa phải vậy, tương kính như tân. Anh có đề cập chuyện này, cô lảng tránh câu hỏi của anh bằng cách lờ đi cái nhìn và vuốt tóc ra đằng sau. Rồi sau đó cô sẽ cố làm mình bận rộn và quên đi câu hỏi của anh. Đại loại vậy.

    Anh sửng sốt khi biết ngần ấy năm tháng tuổi trẻ, cô không hề dây dưa với đàn ông.


    “Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi”.
    Anh trầm ngâm nhìn cô, qua cánh cửa sổ đang hé. Dù phòng bên kia đã buông rèm nhưng vẫn loáng thoáng thấy bóng cô hắt lên. Hẳn cô đang làm việc, làm việc một cách chăm chỉ... anh nhợt nhạt cười.
    Bỏ tay vào túi, rút ra hộp quẹt và điếu thuốc, anh bật lửa châm thuốc, tựa lưng thở dài, rồi lại chậm rãi xoay người.
    Cô đã về đây một tháng. Mới chỉ một tháng và sau đêm tân hôn, mỗi người lại có không gian của riêng mình. Chỉ là buổi tối cô và anh có ngủ cùng nhau. Mang tiếng ngủ cùng, thực chất cô nằm ở nệm dưới nền nhà, anh nằm trên giường, cảnh tượng kỳ cục chẳng mấy đẹp mắt.
    Sao cô không nằm cùng tôi? Nếu không nằm cùng, sao không tách phòng?
    Anh tò mò hỏi cô, còn cô nghe xong, cũng chỉ liếc ngang nhìn anh một cái. Không đáp, rồi thư thái uống sữa. Phải, cô thích sữa.
    Đó là điều đầu tiên anh biết về cô suốt một tháng sống chung.
    Chưa ngủ à? Cô lọ mọ cầm theo quyển sách bước vào phòng, tháo kính ra, khẽ dụi mắt.
    Chưa, cô luôn thức muộn vậy sao?
    Còn anh thì luôn đợi, không cần thế đâu. Thứ ba và thứ sáu anh được quyền qua nhà Du mà. Hôm nay thứ sáu, anh không đi sao?
    Không, cậu ấy đang bận ôn thi.
    Vậy thì càng cần phải sang để chăm sóc chứ?Diên Vỹ thành thật nói, cũng là lời nói xuất phát từ sự chân thành.
    Hoàng nhìn cô khó hiểu rồi lắc đầu.
    Cậu ấy không muốn tôi làm mất tập trung.
    Mất tập trung? Diên Vỹ nghiêng đầu, cô hơi nhăn mày rồi chợt nhận ra như vỡ lẽ. À, phải rồi, là mất tập trung.
    Rồi cô im lặng. Đặt mấy cuốn sách xuống giường, lại tự mình trải nệm. Cô không cho anh đụng vào việc này, nếu anh làm, cô sẽ chẳng nói chẳng rằng mà qua thư viện ngủ. Nhưng nói là ngủ, cả đêm cô vẫn sẽ thức. Anh không rõ nguyên do, chỉ biết, đôi khi anh nhìn sang phòng đó, lại thấy bóng cô gạt nước mắt. Lại cho mình ngủ mơ, anh nằm ngủ tiếp, không để ý nữa. Nhưng lặp lại vài lần, cô đều như vậy, khiến anh buộc phải thôi việc giúp đỡ cô. Tự cảm thấy mình thừa thãi nhưng đó không phải là điều anh bận tâm.
    Có điều…
    Vũ Hoàng không phải kẻ ăn chơi, càng không có khả năng chơi bời quá đà, anh chỉ có Du, nếu không ở bên Du, anh sẽ quanh quẩn với công việc, rồi trở về nhà. Lúc nào về đến nhà, đều sẽ thấy cô đang ngồi vừa gọt hoa quả, vừa đọc báo.
    Này!
    Sao?
    Anh bỏ thuốc đi!
    Cô nhíu mày, nhìn tàn thuốc vương trên nền gỗ, cảm thấy có chút không thoải mái. Anh dụi thuốc vào gạt tàn, trầm ngâm.
    Du cũng từng nói thế!
    À… thế thì tôi nói cũng vô ích, phải không?
    Cũng phải.
    Chí ít, đừng hút trong nhà.
    Được.

    Cô đọc sách, tiếp tục ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ, rồi lại lấy điện thoại ra có vẻ nghiên cứu gì đó rất chuyên tâm. Anh không khỏi tò mò về cô. Nhưng, anh chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn, không thâm nhập vào cuộc sống của cô, vợ chồng, kì thực, anh và cô chưa một lần trải qua đêm xuân.
    Anh lắc đầu, rời phòng, trở về cũng cầm trên tay tập tài liệu. Công ty đang có những hợp đồng cần giải quyết, anh cũng cần làm cho xong. Kê xong chiếc bàn con lên giường, lại bắt đầu chuỗi âm thanh của sự tĩnh lặng.
    Tiếng gõ bàn phím, tiếng kéo điện thoại, sột soạt của giấy. Họ im lặng.
    Rồi đột ngột, cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.
    Vũ Hoàng!
    Sao? -Anh dừng tay, hơi liếc về hướng cô, tỏ ý đang lắng nghe.
    Cô chậm rãi mở lời:
    Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi.
    Hai người im lặng. Anh hơi sững sờ, cũng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể trầm ngâm một lúc. Rồi từ tốn nói rằng:
    Đến việc tôi lấy người tôi yêu cũng không thể, thì hạnh phúc ở đâu?
    Hai người yêu nhau, thế là quá đủ cho hạnh phúc rồi.
    Cô vẫn chăm chú nhìn anh nhưng rồi lại nhanh chóng quay trở lại với cuốn sách. Anh nhìn không ra đó là quyển gì, chỉ thấy toàn tiếng Pháp.
    Cô tài giỏi, xinh đẹp, có học thức và nấu ăn ngon. Đôi lúc anh tự hỏi vì sao cô trói buộc cô vào đời anh, để rồi cả hai không thể vùng vẫy, đành ở bên nhau như nghĩa phải vậy, tương kính như tân. Anh có đề cập chuyện này, cô lảng tránh câu hỏi của anh bằng cách lờ đi cái nhìn và vuốt tóc ra đằng sau. Rồi sau đó cô sẽ cố làm mình bận rộn và quên đi câu hỏi của anh. Đại loại vậy.

    Diên Vỹ quả thực có chút ấm áp trong lòng nhưng lại không có khả năng đón nhận sự vui vẻ này (Ảnh minh họa)
    Khi Du chất vấn anh về việc vì sao cô có thể buộc cô vào đời anh, anh không biết, cũng không biết đáp thế nào, nên chỉ có thể an ủi cậu bằng những nụ hôn trên tấm lưng trần trụi và cơn hoan ái xác thịt. Du thỏa mãn, cũng không tìm hiểu kỹ hơn về chuyện này nhưng cậu không hài lòng về cô, còn anh, anh không hài lòng chính bản thân mình. Vì lẽ gì anh không thể từ chối cô? Trong đám cưới của mình, chính anh sau khi nhìn nhận tất cả, lại thấy cô đứng quá đỗi cô đơn phía cổng nhà thờ.
    Và thậm chí, cô còn chưa đòi anh một lần trăng mật. Anh tự điều tra về cô, lại sửng sốt ngỡ ngàng khi biết cô suốt ngần ấy tháng năm tuổi trẻ không chút dây dưa với đàn ông. Hoặc có nhưng lại quá kín đáo để nhận ra. Cách cô nắm bắt tâm lý đàn ông khiến anh tin rằng, cô từng là thuộc về thế giới của họ, lại không ngừng đặt ra câu hỏi và thẳng thừng nói với cô suy nghĩ của mình.
    Cô không phải chuyển giới mà thành chứ?
    Hả?Diên Vỹ nhăn mày, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn anh.
    Cái quái gì trong đầu anh vậy?
    Không… không có gì…
    Anh thoáng có chút day dứt nhưng ngẫm lại, anh thấy mình vô lý và cảm giác có chút xấu hổ. Cô tựa hồ không quan tâm, cũng tiếp tục công việc của mình. Một lúc lâu sau, anh lại mở miệng.
    Cuối tuần này, đi trăng mật ở Nha Trang đi!
    Lần này cô đặt hẳn điện thoại và sách xuống, leo lên giường ngồi đối diện anh. Bốn mắt nhìn nhau, cô thẳng thắn soi ánh nhìn của mình vào mắt anh, rồi gằn lên từng chữ: "Anh…điên…à?" Cô cũng không ngần ngại sờ trán anh.
    ...
    Không có sốt, sao lại mê sảng vậy?Diên Vỹ nghiêng đầu. Hay là Du muốn đi Nha Trang, anh không tìm thấy lý lẽ nào thích hợp hơn ngoại trừ… trăng mật?
    Cái thái độ dò hỏi của kẻ biết tuốt kia khiến anh phát bực.
    Về chỗ của mình đi, cô không muốn đi thì thôi.
    Vậy là chỉ tôi và anh?
    Cô muốn thì chúng ta có thể lôi thêm Du!
    Nói xong, cô bất chợt cảm thấy ân hận. Cô là đàn bà, đã không có hôn nhân trọn vẹn, lại không có tình yêu, mà trăng mật còn dẫn theo nhân tình của chồng đi ư? Nhưng, anh phủ quyết áy náy nơi bản thân, là cô ta tự khơi mào.
    Diên Vỹ lại trầm ngâm không nói, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi tuột xuống đệm tiếp tục công việc. Cô đá lại một câu khiến anh cảm thấy điên tiết.
    Tùy anh!
    Anh bất lực mặc kệ, đành lặng lẽ làm tiếp công việc của mình. Chỉ là không biết, người con gái dưới đệm kia luôn liếc nhìn anh, khóe môi kéo lên nụ cười mờ nhạt. Diên Vỹ quả thực có chút ấm áp trong lòng nhưng lại không có khả năng đón nhận sự vui vẻ này. Cô tự biết bản thân hoàn toàn vô giá trị trong mắt anh.
    Một lúc lâu, cô cất đồ xong xuôi, trước khi tắt đèn, cô còn nói với anh, cũng như nói với chính mình.
    Anh phải hạnh phúc.
    Anh nghe được, cảm giác khó hiểu, chỉ cho là lời cô bâng quơ nói ra, không đáp, ngay sau đó, liền chậm rãi đi vào giấc ngủ. Dưới nệm, Diên Vỹ vẫn mở mắt, xoáy vào bóng đêm trước mặt, tự lực run rẩy ôm lấy bản thân mình. Trong chăn ấm, vẫn cảm giác không an toàn, liền nhắm chặt mắt lại, mơ màng về quá khứ.
    Quá khứ, ở nơi ấy có ánh sáng, có nụ cười, cả ấm áp.
    Là… rất lâu rồi cô chưa cười. Cũng không biết vì sao phải cười. Chỉ chậm rãi nhận lấy những thứ số phận mang đến, cũng chủ động đoạt lấy những thứ mình cần. Rút cục, rất lâu rồi chưa nở nụ cười nào thực sự hạnh phúc.
    (Còn nữa)

  2. #2
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Đêm tàn của những đau thương (P.4)

    Anh nhìn sâu vào mắt cô, cảm giác như bị giam vào hầm tối... khiến anh đau đớn, hoảng loạn.


    Đẩy cửa phòng bệnh, Hoàng thấy chỗ cô nằm trống trơn.

    - Xin hỏi, cô gái nằm ở giường số 4 đâu rồi ạ? - Hoàng vội vã hỏi bác sĩ
    - Bệnh nhân tên gì?
    - Hoàng Diên Vỹ.
    Y tá lật giở lịch bệnh nhân, mỉm cười đáp lại:
    - Đã có người làm thủ tục xuất viện cho cô ấy rồi.
    Xuất viện rồi? - Anh ngẩn người. Có lẽ nào lại thế? Mà cô ta có thể đi đâu? Hoàng đưa mắt nhìn Du, Du cũng lắc đầu và liền kéo anh đi tìm Vỹ.
    - Điện thoại cô ấy không nghe máy.- Du gọi điện nói với anh, cậu đến các địa điểm gần bệnh viện, còn anh quay trở về nhà tìm.
    - Cô ấy không ở nhà. - Anh rệu rã lắc đầu.
    Rất lâu sau, cũng không thấy cô quay về, anh quyết định nhờ đến sự trợ giúp của cảnh sát. Đang định nhấc điện thoại lên thì điện thoại lại réo đến. Là dãy số lạ. Linh cảm có tin tức của cô, anh bắt máy.
    - Tôi đây…- giọng cô nhẹ hẫng, nghe không có tiếng ồn, cũng không biết cô đang ở nơi nào.
    - Cô đang ở đâu? - Anh gằn giọng, mệt mỏi nhưng vui mừng, có điều, anh lại không nhận thấy sự vui mừng trong chính bản thân.
    Anh thều thào với chính lý trí của mình rằng, đó đơn thuần là sự nhẹ nhõm, nhẹ nhõm vì biết cô không sao, nhẹ nhõm vì anh không cần chịu trách nhiệm gì về sự an toàn của cô. Chỉ là anh nhầm lẫn… nhầm lẫn nghiêm trọng rồi.
    - Tôi đang ở đâu ư? - Cô hỏi lại, có chút váng vất trong đầu óc, hình như cô vẫn còn hơi say. - Không biết, có người đến đưa tôi đi…
    - Cô điên à? Lớn vậy rồi mà người lạ đến cô vẫn đi theo sao?
    - Tôi đâu có nói là người lạ? - Cô uể oải, sau đó mới tiếp tục: - Lát tôi về, không cần tìm nữa đâu. Chỉ đi có mấy tiếng thôi mà anh đã định sử dụng cả mạng lưới của tập đoàn để tìm tôi ư? Tôi có giá trị nhỉ?
    Nhận thấy giọng cô còn có chút nghèn nghẹt, Hoàng mới nhớ ra đêm qua cô say, lại cảm mạo, liền định hỏi thăm. Thấy bản thân có điều không đúng với cô nên anh đành mở lời:
    - Sức khỏe thế nào rồi?
    À… à… không biết. - Cô nghiêng người, nhìn sang người bên cạnh, khẽ hắng giọng hỏi người bên cạnh mình: - Sốt bao nhiêu ấy nhỉ?
    Anh nghe ở phía bên kia, lại không rõ cô đang nói chuyện với ai, chỉ thấy tiếng xì xào, rồi cô mới đáp.
    - À, hơi sốt một chút, tầm 38 độ C gì đó. Yên tâm, khỏe lắm rồi. Vậy nhé, nhắn Du an tâm. Tôi cúp máy đây…
    - Khoan!
    - Sao?
    - Không có gì, tối muộn, cô ngủ ở đó cũng được.
    - À… được rồi, tôi biết rồi!
    Cô cúp máy, mắt ngước lên nhìn người trước mặt, cười khổ.
    - Em cứ nghĩ anh ta sẽ nói gì đó, nói gì thì em không biết, chỉ là rất mong chờ, mong chờ điều gì cũng không rõ.
    Giọng nói cô đều đều, không âm vực, không gì cả, cứ lướt qua tai người trước mặt một cách vô tình. Người trước mặt nhăn mày, rồi đưa tay lên xoa đầu Diên Vỹ, trong ánh mắt còn tia chua chát.
    - Đừng nhìn em như nhìn con cún bị thương, em không quen!
    - Em mệt rồi, nghỉ đi, lát tôi đưa em về! - Đáp lại cô là giọng của một cô giá trẻ, có chút lạnh lẽo, có chút xa vời nhưng thực chất rất dịu dàng.
    - Thanh này, em có phải kẻ ngu ngốc không? Biết bản thân sẽ bị thương, vẫn cứ đâm đầu vào. Ngay cả hạnh phúc cũng không đoạt được, em biết làm sao?
    - Là tại em bị uy hiếp thôi, chờ đợi thêm một năm, một năm nữa tôi sẽ đón em về. Em sẽ thản nhiên biến mất khỏi Vũ gia. - Thanh mở miệng, tiếng nói thanh thúy có phần lạnh lùng khiến Diên Vỹ cảm thấy rùng mình, cũng nhận ra sự rung động trong tim.
    Là thanh âm của tự do và hoài bão đến gần. Chỉ cần cô có thể an toàn rời khỏi Vũ Hoàng, chạy trốn khỏi Vũ gia, tìm thấy tình yêu đích thực cho mình, đại loại thế. Nhưng một năm, là quá đủ để sau này khi nhìn lại, cả cô, cả anh đều nhận ra sai lầm của chính mình.
    ***
    Cô trở về nhà, đã quá 10h đêm, cảm thấy mệt mỏi và bất lực. Nhà không mở đèn, tự cười tự diễu, cô mai mỉa: “Không phải giả bộ ngồi trong bóng tối cô đơn đấy chứ?”.
    Bật đèn lên, lại chẳng có ai. Không thất vọng, cũng không hy vọng, một lần nữa cô đảo mắt quanh nhà, cũng chẳng tìm thấy điểm gì mới mẻ.
    - Về rồi à?
    - Về rồi. - Gật đầu, Diên Vỹ kéo môi thành nét cười nhàn nhã với Hoàng, trong mắt có chút cảm kích.
    - Không phải tôi đợi cô về đâu.
    Ừ, tôi biết. - Cô gật đầu, việc anh thanh minh thật là nực cười.
    Hoàng nhìn cô mệt mỏi vào nhà, thấy bản thân có chút lóng ngóng. Đúng là anh không đợi cô về, chính anh nói rằng cô có thể ngủ lại cái nơi chết tiệt nào đó mà lúc gọi điện cho anh, cô đang ở đấy. Nhưng, khi thấy cô về nhà, anh thật sự muốn mở cửa phòng ra chào đón cô.
    Rồi tự nhận thấy thật sai lầm. Cô không ngước nhìn anh một cách vui vẻ, cũng không cảm kích gì sự hiện diện của anh. Thật sự, thật sự cảm giác thiếu vắng cô và hình ảnh cô ngồi vừa đọc báo vừa gọt hoa quả khiến anh hoang mang. Và hoang mang hơn, là cảm giác đối với cô mà anh nhận thấy. Đó không phải là điều gì đó thật sự tốt lành, đối với cả hai.
    Diên Vỹ đi qua anh, vào phòng tắm, còn anh, trở về thư phòng, bắt đầu làm việc.
    Điện thoại reo lên, đầu dây bên kia là Du.
    - Cô ấy về rồi chứ?
    - Ừ, về rồi, em đừng lo lắng, ngủ sớm đi!
    - Em biết rồi, anh trông chừng cô ấy nhé!
    - Mai em thi, em lo cho cô ta làm gì? - Hoàng nhăn mày, Du phải lo mới đúng chứ? Cậu phải lo vì anh ở cùng cô ta, dưới một mái nhà cơ mà? Nhưng nghĩ kĩ lại thì không cần, cậu biết anh đâu có để tâm đến đàn bà? Anh cũng thế, cậu cũng thế, vậy thì chẳng ai giữa anh và cậu phải lo về Hoàng và Diên Vỹ cả.
    - Cô ấy mới ốm dậy nhưng nếu anh thực sự không cuống cuồng cho cô ấy thì em cũng an tâm rồi.- Du thở dài, thực chất, bàn tay cậu đang nắm rất chặt. Nếu như, nếu như anh nói anh sẽ quan tâm rồi kệ việc xảy đến với cô ta thì cậu không băn khoăn đến thế. Đằng này…
    - Được rồi, anh biết rồi, cô ta mới về thôi, nào, em mau nghỉ đi, nốt mai là môn cuối phải không?
    - Vâng, mai môn cuối rồi. Xong anh đón em nhé?
    - Mai à? Anh sẽ cố, báo cáo với em trước lúc em thi.
    - Được rồi, em cúp máy đây, nhớ giữ sức khỏe.
    - Được, anh biết!
    Anh cúp máy, dư vị ngọt ngào từ Du khiến anh nở nụ cười dịu dàng. Phải, chỉ có Du mới làm anh dịu lại, chỉ có Du mới khơi gợi lên trong anh sự ấm áp, cũng chỉ có cậu mới bóc được cái vẻ lạnh lẽo và trái tim vốn giá lạnh của anh.
    Đôi lúc anh muốn móc tim mình ra, để có thể chắc chắn rằng, nó đang đập, nó đang nóng hổi đập trong lồng ngực của anh... nhưng anh không cần nữa. Chỉ cần Du ở đó, anh sẽ biết rằng, tim anh phát sung lên vì cậu. Tất cả là vì cậu.

    Nhìn sâu vào mắt cô, anh cảm giác như mình như bị giam vào hầm tối (Ảnh minh họa)
    Diên Vỹ đứng ngoài, thầm cười nhạt. Cô nắm tay định đẩy cửa vào nhưng vội thu lại. Cô quay lưng, trở về phòng ngủ rồi trải nệm ra. Bệnh cô chưa khỏi hẳn, đầu óc vẫn còn váng vất và men rượu khiến cô thèm thuồng.
    Cô nhớ đến vị rượu hôm qua, từng thứ trộn lẫn với nhau đều mang theo sắc thái riêng biệt tuyệt hảo. Cảm giác tắm mình trong màn đêm, ánh mắt lạnh nhạt đảo xuống đường phố kia và men rượu khiến cô có cảm tưởng mình là một nữ hoàng. Một nữ hoàng cô độc.
    Sáng hôm sau, cô rời nhà rất sớm. Hiếm khi cô ra khỏi nhà trước anh. Thường sẽ tạm nhâm nhi một cốc cà phê, mà anh đoán nó luôn lạnh ngắt. Cà phê đắng, lại lạnh khiến cho vị của nó làm anh rùng mình. Và cô sẽ ngồi ưu tư ở ban công, cùng tách cà phê đó.
    Đã có lần anh hỏi cô thích đồ uống gì, cô đáp là sữa. Có điều, thức uống sáng của cô luôn là cà phê đen.
    - Tối tôi về muộn, anh tự nấu cơm nhé!
    Anh nhìn vào màn hình điện thoại không khỏi cau mày. Nấu cơm? Cô điên à? Cô nghĩ anh không thừa khả năng chạy ra ngoài ăn hàng chắc? Cũng là một dịp tốt, anh sẽ mời Du đi ăn, và sau đó sẽ là một bữa tối lãng mạn của hai người.
    Diên Vỹ trở về nhà sớm hơn cô nghĩ. Cảm giác cô đơn chưa bao giờ trở nên mạnh mẽ đến vậy. Cô tự nấu mì Ý, tự mở bia, rồi bắt đầu bữa tối một mình. Cô luôn một mình, luôn tự lập. Tự lập từ thuở bé, đến mức có cảm giác rằng, cô chẳng cần ai và dường như cũng không ai cần cô.
    Ngay cả cuộc hôn nhân ngớ ngẩn này cũng thế. Xoắn mì, cô cho miếng thức ăn thật lớn vào miệng, sau đó ho khù khụ vàcảm thấy nước mắt chảy ra.
    "Chán thật… mới ho có tí mà nước mắt đã chảy, thật vô dụng!” - Diên Vỹ lầm bầm, rồi gạt nước mắt.
    “Ơ… không phải… không phải vì ho…” - cô chua chát nghĩ thầm. Không phải vì ho, mà là vì khóc. Hơn hai mươi năm trời, cô rất hiếm khi khóc. Cho dù có mất tất cả, cho dù những thứ cô nắm trong tay bị tước đoạt sạch, cô đều chưa một lần rơi nước mắt.
    "Chắc sắp đến kì nên nhạy cảm…” - quyết định không ăn nữa, cô uống cạn một hơi với lon bia, rồi đem đổ mỳ vào thùng rác. Tần ngần một lúc lâu, cô mới trở về thư phòng.
    Cô rất bận rộn. Sự thật là cô bận đến nghẹt thở. Trở về nhà, cô còn mang theo việc về. Dường như công việc là bạn tình duy nhất của cô.
    - Anh về từ lúc nào vậy?
    Hoàng đứng ở cửa từ rất lâu rồi, anh cảm thấy thật sự tò mò với mức chuyên tâm và tập trung của cô. Anh đã đứng ở cửa phòng tầm 20 phút nhưng cô vẫn chăm chú đánh máy, ghi chép mà không một lần ngẩng lên.
    - Cô khóc à?
    - Sao cơ? - Cô đưa tay lên má mình, lên mắt, sờ sờ khuôn mặt. Chẳng lẽ lúc nãy cô khóc thật sự nhiều? Cô đã gạt hết nước mắt rồi cơ mà?
    - Sao cô khóc?
    - Tôi không có!
    - Cô có. - Anh cau mày, nhắm mắt như tĩnh dưỡng, rồi mới lững thững đến gần cô.
    Anh mặc áo sơ mi, cà vạt có chút lơ là và mang theo mùi trầm dịu mà ấm. Cô cảm thấy khó hiểu, chỉ nghiêng đầu, xoáy ánh nhìn của mình vào người đối diện. Anh muốn khăng khăng cái gì? Cô không biết nhưng cũng không né tránh.
    Anh nhìn sâu vào mắt cô, cảm giác mình như bị giam lại vào một hầm tối. Nơi hầm đó tối tăm đến mức ghê rợn, ở đó, còn dìm anh vào sự hoảng loạn và đau đớn. Thì ra, đôi mắt cô là như thế. Màu xanh lá phẳng lặng, mà u tối.
    - Cô là con lai, là người nước nào vậy?
    - Nước Anh, sao?
    - Đôi mắt, trông cô thật thảm thương, như kẻ bị bỏ rơi vậy.
    - Vậy sao? Cảm ơn, chí ít anh không ví tôi như con cún bị vứt bỏ trong ngày mưa.
    - Dường như cô luôn bị vứt bỏ?
    - Anh muốn nói gì đây? - Cô nhướn mày, khóe miệng cũng nở nụ cười lạt lẽo.
    - Và dường như cô cũng vứt bỏ chính mình?
    - À… - Không biết nên thốt thêm câu gì, cô cảm giác người đàn ông trước mặt mình có vấn đề về não bộ, chỉ im lặng nghe xem anh nói gì, thì câu tiếp theo đã làm cô chết lặng.
    - Còn có người cần cô… chí ít, thì tôi cần cô.
    (Còn nữa)
    "Còn có người cần cô… chí ít, thì tôi cần cô" - dường như Hoàng đã không thể giấu được những cảm xúc của mình dành cho Diên Vỹ? Nhưng tại sao cảm xúc trong anh lại mâu thuẫn như vậy? Anh yêu Du, cảm giác bình yên, hạnh phúc khi ở bên Du. Còn ở bên cô, anh lại thấy xao động trước hình ảnh một người con gái luôn tỏ ra kiên cường... nhưng thật sự thì rất yếu đuối. Liệu rồi, anh sẽ lựa chọn ai sẽ cùng anh gắn bó đến hết cuộc đời này? Mời các bạn hãy theo dõi phần tiếp theo "Đêm tàn của những đau thương" vào ngày 21/04/2014.
    B.T (Khampha.vn)

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •