Wow, Hum nay em gái muathu đã bước vào ngôi nhà đầy yêu thương được mang một cái tên đầy kiêu hãnh: Dòng Máu Quý Tộc, không sao, từ từ em sẽ quen thôi, trước lạ sao quen mà đúng không? Còn khối thời gian, ngày dài tháng rộng mà, em cứ từ từ rùi cháo cũng nhừ. Buồn vào đây, chắn vào đây, vui vào đây, khó khăn chuyện xử trí thuốc vào đây, chuyện CD4 lên xuống theo giá vàng cũng vào đây, hehe. Anh sẽ chia sẻ những gì anh có thể. Đừng lo, muathu em nhé :
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm
Có phải em mùa thu xưa
Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu anh lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay
Thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá úa và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát
Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ơi mùa thu của ước mơ





Trả lời kèm Trích dẫn