Kết quả 1 đến 20 của 90

Chủ đề: Cuộc sống cơ cực của gái bán dâm

Hybrid View

  1. #1
    Admin diendanhiv.vn
    ( Sanh năm 1971 ) 18 năm trong chuyên môn tư vấn HIV miễn phí
    Tuanmecsedec's Avatar
    Ngày tham gia
    29-08-2007
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Giấy chứng nhận tham vấn số : 041/UB AIDS - TV do ủy ban phòng chống HIV/AIDS TPHCM.
    Bài viết
    108,305
    Cảm ơn
    1,959
    Được cảm ơn: 21,714 lần

    Tâm sự của một người từng lầm lỡ

    Tâm sự của một người từng lầm lỡ

    (14/09/2014)
    Trò chuyện với tôi là một cô gái bán dâm đã bỏ nghề. Người phụ nữ ấy chậm rãi kể cho tôi nghe từng câu ngắn về cuộc đời mình. Câu nói cứ đứt gãy như từng khúc của cuộc đời chị. Đã từng có một thời chị đêm đêm "đi khách” để kiếm tiền. Đã một thời chị bỏ bê cuộc sống của chính mình, của gia đình. Và đã từng có lúc chị nghĩ tới tự tử để không còn vướng bận gì trên cõi đời này.


    Bức ảnh về cuộc sống gái bán dâm trong cuộc thi "Khát vọng yêu thương”
    Chị tên là M. đang sống ở Hà Nội, trông khá già dặn so với tuổi 30. Dáng vẻ chị hiền lành có phần nhút nhát, nhưng không ngờ đã từng là một cô gái bán dâm có tiếng. Có rất nhiều lời đay nghiến dành cho những người phụ nữ làm nghề này. Và cũng đã có những người mang trong mình nhiều bệnh nguy hiểm…

    Chị bảo, mình chẳng biết phải nói chuyện với mọi người như thế nào vì bản thân cảm thấy rất tội lỗi. Chị cũng từng có ước mơ được đi học, được làm điều gì có thể giúp ích cho gia đình. Nhưng ước mơ ấy đã vụt tắt khi bố chị mất trong thời gian chị chập chững bước vào lớp 10. Sau khi học xong cấp 3, chị lấy chồng. Anh là một người hơn chị rất nhiều tuổi, thuộc "xã hội đen”. Không phải chị đến với anh vì tình yêu mà chị bị người ta ép lấy. "Mình không muốn lấy người đó nhưng anh chôn chặt chân mình không cho ai đến, không cho giao lưu bạn bè, đi đâu cũng không được. Mình học ở đâu cũng bị phá, bỏ trốn cũng không xong. Cuối cùng thì chấp nhận lấy. Được 1 năm, anh ấy mất vì HIV”. Trong một năm đó lúc nào người phụ nữ này cũng bị ghen tuông, đánh đập. Đến nhà mẹ đẻ cũng phải được sự cho phép, nếu không thì hôm đó sẽ bị đánh hoặc cơm sẽ bị đổ ra sân…

    Chị bảo, chị đến với nghề làm gái từ năm 2008 khi biết mình cũng có HIV do lây từ người đàn ông chung chăn gối. Quãng đời làm gái, chị nhớ nhất có một người khách đến với chị chỉ để nói chuyện mà không làm gì cả. "Người ta rất nhẹ nhàng tình cảm, không biết vì buồn chuyện gì trong gia đình mà chỉ muốn tìm một người nói chuyện tâm sự. Từ đó hai đứa mình coi nhau như bạn”… Chị trải lòng: "Khi đến với những người đàn ông mình không dùng bao cao su. Khi "đi khách” mình cũng chỉ đi khách quen thôi, nếu khách không yêu cầu thì mình cũng không dùng”. Chị tiếp lời: "Thu nhập khi làm nghề mình cũng không tính tổng một tháng được bao nhiêu. Chỉ biết rằng trong thời điểm đó một tối mình có thể làm được 2 triệu - 3 triệu, có tối 1 triệu có tối 500 - 700 nghìn… có khi một lượt, có khi qua đêm theo thỏa thuận của khách. Tiền đấy mình ăn tiêu chơi bời hết, đi bar, đi vũ trường, không nghĩ đến gia đình... Vì bản thân mình tiêu còn chẳng đủ, phải vay mượn khắp nơi. "Mình phó mặc số phận cho cuộc đời, vì nghĩ rằng bị HIV như vậy thì sẽ chết, chỉ không biết là sẽ chết lúc nào thôi..”. Cuộc sống suốt thời gian đó của chị dường như vô nghĩa trong những đêm hành hạ thân xác. "Hôm nay kiếm được thì chơi hết đến khi không còn gì cả, lại đi kiếm tiền”… Lúc làm "gái” mỗi tối chị có thể tiếp đến 7-8 khách, có khách người ta tự dùng bao cao su, nhưng khách nào không dùng thì chị kệ. Bởi chị chưa ý thức được những hệ lụy sẽ xảy ra với mọi người.

    Bắt đầu từ năm 2011, chị cảm thấy thích tham gia các hoạt động xã hội, đặc biệt là tuyên truyền về giới, cách phòng chống HIV… và cũng từ đó, chị chính thức xa rời con đường "làm gái.” Hiện tại chị đang làm giảng viên cho một tổ chức nghiên cứu, tuyên truyền về giới và các vấn đề liên quan trực tiếp đến những người phụ nữ cũng như nghề mại dâm và HIV. Chị kể, động lực để mình từ bỏ con đường này là nhờ một người đàn ông. Người đàn ông biết hết về quá khứ của chị nhưng bản thân anh cũng là người có H nên đã đồng cảm và cùng chị vượt qua những nỗi đau. Chị chân thành, "nếu được làm lại mình chắc chắn sẽ không chọn con đường đó. Tại những năm trước mình không hiểu gì về HIV. Đến bây giờ thì mình đã có rất nhiều kiến thức để tự bảo vệ mình, bảo vệ gia đình. Mình nghĩ dù thế nào cũng sẽ không lặp lại sai lầm như thế, mà hướng đến một cuộc sống tốt đẹp hơn”. Tuy nhiên chị vẫn còn có những điều giấu kín. Chị vẫn buồn vì những lúc bệnh tình mệt mỏi mà không thể nói ra được với ai, kể cả gia đình. Niềm vui lớn nhất của chị bây giờ là đứa con có được với người mình yêu quí, dù anh ấy không thuộc hoàn toàn về chị. Cháu được sinh ra bình thường trong niềm vui sướng hạnh phúc của cả gia đình. Và giờ đây chị sống và cố gắng hết mình vì đứa con bé bỏng này.

    Kim Anh


    http://daidoanket.vn/index.aspx?chit...u=1434&style=1

  2. Những thành viên đã cảm ơn Tuanmecsedec cho bài viết này:

    yeucuocsong26 (14-09-2014)

  3. #2
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Chuyện về “nữ hoàng lầu xanh" lừng danh nhất trong lịch sử nước Mỹ

    Thứ bảy 27/12/2014 14:10

    Bằng nhiều chiêu lọc lõi trong ngành kinh doanh mại dâm, Polly Adler mở hàng tá “lầu xanh” trên khắp khu phố giàu có Manhattan (Mỹ).



    Chỉ sau một thời gian hoạt động, Polly Adler nhanh chóng trở thành “tú bà” quyền lực nhất và được phong là “nữ hoàng lầu xanh”, tiếng tăm vang danh khắp nước Mỹ. Có thể nói, xuyên suốt chiều dài lịch sử hơn 300 năm của nước Mỹ, không ai có thể qua mặt được Polly Adler về "nghề kinh doanh" nhạy cảm này.


    Bị cưỡng hiếp và phá thai khi 17 tuổi


    Trong giấy khai sinh, Polly Adler tên thật là Pearl Adler, chào đời ngày 16/4/1900 tại Yanow (Nga). Polly Adler là con gái đầu trong một gia đình có 9 người con. Khi được 5 tuổi, cha của Polly Adler vốn là một thợ may quyết định chuyển cả gia đình đến Mỹ sinh sống. Tuy nhiên, do điều kiện vào Mỹ khá ngặt nghèo nên cha Polly Adler quyết định đưa từng người đi. Và Polly Adler là người đầu tiên trong gia đình đến Mỹ trước tiên.



    Polly Adler dùng tay che mặt khi ra tòa

    Lúc đầu, Polly Adler sống cùng với gia đình những người bạn bè thân thiết của gia đình ở Holyoke (tiểu bang Massachusetts, Mỹ). Hằng tháng, Polly Adler vẫn nhận được tiền chu cấp từ quê nhà của cha. Tuy nhiên, trong thời gian này, Thế chiến I bùng nổ nên khoản tiền do cha chu cấp từ quê nhà đã bị cắt giảm một nửa. Không còn nhiều tiền để trang trải, buộc Polly Adler phải chuyển đến sống với người anh họ ở Brooklyn (TP New York). Do hoàn cảnh ngày càng khó khăn, Polly Adler phải xin việc tại một nhà máy sản xuất áo nịt ngực với mức lương 5 USD/tuần.


    Với một cô gái 17 tuổi xinh đẹp, thân hình phổng phao, Polly Adler nhanh chóng lọt vào “mắt xanh” của lão quản đốc nhà máy. Do còn quá non nớt nên Polly Adler chưa hiểu được những nguy hiểm từ lão quản đốc khi liên tục có các hành động sờ mó, âu yếm với mình. Cuối cùng, cơn ác mộng cũng đến với Polly Adler. Lợi dụng lúc Polly Adler làm việc ca đêm, lão quản đốc lôi cô vào một căn phòng vắng người rồi cưỡng hiếp.


    Không chỉ bị cưỡng hiếp, Polly Adler còn bị lão quản đốc đuổi việc. Đau đớn hơn, hai tháng sau, Polly Adler bàng hoàng khi nhận được tin mình mang bầu. Do chưa trở thành công dân chính thức của Mỹ nên Polly Adler đành phải yên lặng để được tiếp tục ở lại Mỹ. Khi cái thai ngày một lớn, không thể giấu được nữa, Polly Adler đau đớn tìm gặp một bác sĩ để làm thủ tục nạo phá thai. Khi biết cô em họ mang thai, người anh họ của Polly Adler đã đuổi cô ra khỏi nhà.


    Trở thành “bà trùm” đế chế “lầu xanh”


    Nghèo khó, túng bấn, không một xu dính túi, Polly Adler lê từng bước chân khó nhọc tìm đến Manhattan và tiếp tục kiếm sống bằng cách làm ở một nhà máy cho mãi đến năm 1920, khi một người bạn cùng phòng giới thiệu Polly Adler với một người buôn rượu lậu tên là Tony. Tony tâm sự với Polly Adler rằng mình đã có mối tình với một người phụ nữ nổi tiếng đã có chồng, và muốn tách ra khỏi người đàn bà này để đến với mối tình mới. Tony thỏ thẻ nếu Polly Adler đồng ý làm người tình của Tony thì người đàn ông này sẽ thuê nhà và trả tiền thuê nhà hằng tháng cho cô.


    Nghe những lời đề nghị của Tony, Polly Adler đồng ý ngay. Bởi, trong hoàn cảnh vô gia cư của Polly Adler lúc ấy thì sự giúp đỡ của Tony là một điều vượt sức tưởng tượng. Sau đó, Polly Adler được Tony thuê cho một căn hộ 2 phòng trên đường Riverside. Tuy nhiên, khi ở căn hộ này một thời gian, Polly Adler phát hiện ra Tony là một “ông trùm” môi giới mại dâm. Khi bị Polly Adler phát giác, Tony nói thẳng công việc của anh ta và đề nghị Polly Adler tham gia "tìm kiếm" những phụ nữ trẻ cung cấp cho Tony để làm gái mại dâm.


    Nhờ những nỗ lực "không mệt mỏi", Polly Adler đưa về cho Tony hàng chục cô gái trẻ, đẹp. Trung bình mỗi tuần, Polly Adler kiếm được 100 USD. Đây là một số tiền khá lớn đối với thu nhập của công chức Mỹ thời kỳ đó. Làm việc với Tony được một thời gian, Polly Adler phát hiện ra những món lợi béo bở từ lĩnh vực cung cấp gái mại dâm cho “khách làng chơi”. Sau khi không hợp tác với Tony nữa, Polly Adler bắt đầu mở một “lầu xanh” của riêng mình tại một căn hộ chung cư. Để che đậy các hoạt động mại dâm của mình, Pearl Adler tìm cách kết bạn với cảnh sát, mỗi vụ Polly Adler gần như bị bắt giữ thì ả đã "lót tay" cho cảnh sát 100 USD, sau đó vụ việc lại chìm xuồng.


    Khi công việc "kinh doanh" phát đạt, Polly Adler lại thuê nhiều căn hộ lớn hơn. Tại mỗi căn hộ, Polly Adler cho thiết kế nhiều cầu thang chìm và các căn phòng bí mật để phục vụ cho các hoạt động mại dâm. Chỉ sau vài năm hoạt động, Polly Adler có trong tay hàng tá “lầu xanh” tại các khu chung cư, phục vụ các “khách làng chơi” có thu nhập thấp, trung bình. Nhận thấy nhu cầu của một bộ phận “khách làng chơi” giàu có, Polly Adler còn cho mở hàng loạt “lầu xanh” cao cấp chuyên cung cấp những gái “mại dâm” trẻ, đẹp nhất.


    Bằng nhiều chiêu lọc lõi trong ngành kinh doanh xác thịt, Polly Adler nhanh chóng trở thành “tú bà” quyền lực nhất và được phong là “nữ hoàng lầu xanh”, tiếng tăm vang danh khắp nước Mỹ. Sau khi thị trường chứng khoán Mỹ bị sụp đổ vào năm 1929, Polly Adler e sợ ngành "kinh doanh" của mình sẽ không đứng vững được doanh số, nhưng trái ngược lại chuyện kinh doanh của Polly Adler phát đạt khủng khiếp. Hàng tá đàn ông đứng chờ ngoài cửa khu nhà Polly Adler, họ hy vọng sẽ được "vui vẻ" nhằm quên đi sự mất mát về tài sản.


    Mục tiêu cuối đời


    Tháng 8/1930, Tòa án Tối cao TP. New York đã bổ nhiệm thẩm phán Samuel Seabury nhằm tiến hành một cuộc điều tra quy mô lớn nhất trong lịch sử Mỹ về nạn tham nhũng của giới chức địa phương. Sau khi được bổ nhiệm, thẩm phán Samuel Seabury rất muốn biết lý do tại sao Polly Adler chưa một lần bị truy tố vì tội Tổ chức mại dâm dù đã bị bắt rất nhiều lần. Thẩm phán Samuel Seabury nhận định rằng, nạn tham nhũng của giới chức địa phương có liên quan đến các “lầu xanh” do Polly Adler làm chủ.


    Trong khi thẩm phán Samuel Seabury đang tiến hành công việc điều tra của mình thì Polly Adler nhận được “mật báo” về việc sắp bị nhà chức trách bắt giữ để điều tra hành vi tổ chức mại dâm. Pearl Adler đã "lặn" đến Miami và tạm trú trong một khách sạn tại đây dưới cái tên giả. Sau 6 tháng lẩn trốn, Polly Adler quay về lại New York vào tháng 5/1931 để tiếp tục điều hành “đế chế lầu xanh” của mình. Tuy nhiên, sáng ngày kế tiếp, khi Polly Adler vừa choàng tỉnh giấc, đã có 2 viên chức từ thẩm phán Samuel Seabury xuất hiện ngay ngưỡng cửa căn hộ đưa ngay trát hầu tòa.


    Tại Tòa, thẩm phán Samuel Seabury cáo buộc Polly Adler tổ chức những bữa tiệc “sex” với sự tham gia của thị trưởng Walker và các chính trị gia khác tại Tòa thị chính Tammany. Sau bữa tiệc này, các quan chức đã chi ra những tấm séc thanh toán trị giá cả chục ngàn USD cho Polly Adler. Trước các cáo buộc, Polly Adler đều bác bỏ. Để khiến cho Polly Adler nhận tội, thẩm phán Samuel Seabury đưa ra hàng loạt danh sách các cảnh sát đã làm công việc “bảo kê” cho các “lầu xanh” của Polly Adler đã bị kết án.


    Tuy nhiên, Polly Adler thể hiện là một “tú bà” ma mãnh nhất nước Mỹ khi kiên quyết phủ nhận. Đồng thời, Polly Adler “cầu cứu” đến các quan chức “cấp cao”, những người từng sử dụng miễn phí dịch vụ “mại dâm cao cấp” của “tú bà” này để can thiệp. Sau đó, Polly Adler thoát khỏi những cáo buộc của thẩm phán Samuel Seabury một cách bất ngờ. Mặc cho thẩm phán Samuel Seabury tiếp tục công việc điều tra của mình, Polly Adler tiếp tục cho các “lầu xanh” của mình hoạt động trở lại.


    Nhưng Pearl Adler đã không may mắn dưới thời kỳ thắng cử của thị trưởng Fiorello LaGuardia. Sau khi đắc cử, thị trưởng Fiorello LaGuardia tuyên bố sẽ "cải tạo rác rưởi làm trong lành New York". Đúng như dự đoán của nhiều người, vào tháng 7/1936, Pearl (Polly) Adler bị bắt giữ để điều tra về hành vi tổ chức mại dâm và bị tống giam. Sau khi được phóng thích, Pearl Adler quay lại tìm kiếm một công việc hợp pháp. Năm 1943, Pearl chuyển tới sinh sống tại bang California. Trước khi qua đời vì căn bệnh ung thư vào năm 1962, Polly Adler mới muộn màng nhận ra mục tiêu cao quý nhất của đời mình là hoàn thành cấp Trung học.


    Theo Công lý

  4. #3
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Phố đèn đỏ lâu đời tại Ấn Độ sẽ bị xoá sổ?

    Thứ năm 08/01/2015 08:00Bất động sản khởi sắc khiến cho khu đèn đỏ Kamathipura ở Mumbai, Ấn Độ, sắp biến thành các tòa nhà văn phòng và khu căn hộ.



    Trời nhá nhem tối, trong các con hẻm nhỏ ảm đạm, những người phụ nữ trải tấm nhựa phía trước tòa nhà ọp ẹp, nơi mà họ vừa dùng để sinh sống, vừa hành nghề mại dâm. Họ cùng ăn một bữa tối thanh đạm. Các căn phòng ở đây có giá thuê 300 rupee (khoảng 4,6 USD) một ngày nhưng nhỏ tới mức gia chủ không thể mời ai đó ăn cùng một bữa cơm trong nhà.

    [TR]
    [TD="align: center"][/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: desc, align: center"]Một phụ nữ mại dâm tại khu đèn đỏ Kamathipura. Ảnh AFP[/TD]
    [/TR]

    Đây là cảnh tượng thường thấy tại quận Kamathipura, trung tâm thành phố Mumbai, thủ đô thương mại của Ấn Độ. Từ thế kỷ 18, khu phố trở thành trung tâm của hoạt động mại dâm và buôn bán người khét tiếng.


    "Thời hoàng kim đã qua. Mọi thứ đang đóng lại. Đã đến hồi kết của phố đèn đỏ Kamathipura. Kamathipura là một nơi kinh khủng ", Hasina, 38 tuổi, nói. Hasina sống và hành nghề ở khu này suốt hai thập kỷ qua.

    Mumbai hiện có giá bất động sản vào hàng đắt đỏ nhất thế giới. Nhu cầu đất đai ở thành phố đông đúc với khoảng 20 triệu người này rất cao. Các chuyên gia phát triển đô thị từ lâu đã để mắt tới khu Kamathipura, tuy nhiên, do tăng trưởng kinh tế thấp trong những năm gần đây, cộng với thiếu vốn đầu tư khiến họ đành phải lùi lại mọi dự định. Dù khu này hầu như đã bị mua sạch vào thời điểm cao trào của bong bóng kinh tế, nhưng các dự án chuyển đổi nhà thổ, quán cà phê, cửa hàng tạp hóa và nhà xưởng thành văn phòng, trung tâm thương mại hay căn hộ chưa bao giờ được triển khai.

    Tuy nhiên, với lời hứa thay đổi lớn của chính phủ mới, sự tự tin về kinh tế đang ấm trở lại, các dự án phát triển lên kế hoạch cách đây một thập kỷ cũng đang bắt đầu được khởi động.

    "Mọi thứ đang chuyển động trở lại. Nhiều tờ thông báo mới được dán trên những tòa nhà từng là nơi hành nghề mại dâm. Chúng nhắc nhở mọi người ở đây rằng đã đến lúc phải chuyển đi", Pravin Patkar, người đứng đầu tổ chức chống buôn người Prerana ở khu vực ngoại ô Kamathipura, nói.

    Với Fatima, gái mại dâm 32 tuổi, cô chưa biết sẽ đi đâu. "Tôi không có gia đình, tiền tiết kiệm hay bất cứ thứ gì, ngoài cậu con trai 9 tuổi phải chăm sóc", Fatima chia sẻ. Fatima bị chị gái bán vào nhà thổ từ khi 12 tuổi.

    Khoảng 10.000 phụ nữ hành nghề bán dâm sống tại Kamathipura. Họ đến từ khắp nơi trong đất nước Ấn Độ và cả các nước láng giềng như Nepal, Bangladesh. Hầu hết trong số họ đều từng trở thành món hàng của bọn buôn người do người thân bán hoặc nghe theo những lời hứa hẹn hão huyền của những tên đàn ông rằng họ sẽ có một cuộc sống tốt hơn ở Mumbai. Cảnh sát nhận đút lót và nhắm mắt làm ngơ. Tòa án đặc biệt về buôn người chỉ ngăn chặn các vụ nhỏ.

    Chủ nhà chứa thường tống giam những phụ nữ trẻ mới đến đây vào một căn phòng nhỏ suốt nhiều tuần hoặc nhiều tháng. Cô Sati Sheikh, 27 tuổi, luôn phải chịu những đe dọa bạo lực với hai đứa con nhỏ để ép cô tiếp khách trong các nhà thổ.

    "Tôi phục vụ khoảng 6 khách mỗi ngày. Nếu không, họ dọa sẽ bán hai đứa bé", Sheikh nói.

    Nếu rơi vào tay bọn buôn người, hầu hết các cô gái đều có chung số phận. Họ chỉ có vài lựa chọn. Những ông chủ địa phương cũng từ chối tuyển họ làm việc, ngay cả những công việc lao động chân tay.

    "Nhiều người còn không đồng ý cho chúng tôi làm công việc dọn dẹp. Liệu họ có coi chúng tôi là con người?", Sheikh tâm sự.

    Một cách giúp những người phụ nữ thoát nạn là dựa vào con cái họ. Các tổ chức phi chính phủ giúp con cái họ tới trường. Khi đủ tuổi, các em bắt đầu làm việc, có tiền chuộc mẹ ra khỏi nhà chứa.

    "Tôi đã phải làm công viêc tủi nhục suốt 20 năm nên con gái tôi sẽ không phải làm việc này. Con trai tôi đang học đại học và làm tại một tiệm kem. Nó đang cố gắng kiếm tiền đưa tôi ra khỏi nhà thổ", cô Devi, 36 tuổi, cho biết.

    Gái mại dâm hành nghề ở Kamathipura phải trả một khoản phí 1.500 rupee (khoảng 23 USD) trong hai tuần cho cảnh sát địa phương để tránh họ quấy nhiễu.

    Tệ nạn mại dâm tràn lan trên toàn thành phố khiến các tổ chức phi chính phủ rất khó tiếp cận với những phụ nữ bị tổn thương và con cái của họ

    Tòa án tối cao Ấn Độ đang xem xét việc có nên hợp pháp hóa mại dâm hoặc làm rõ tình tạng pháp lý của nó.

    Nhật Thy

    Theo The Guardian

  5. #4
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Góc tối mại dâm chuyển giới tại Trung Quốc

    Thứ hai 19/01/2015 16:33


    Lao động tình dục chuyển giới tại Trung Quốc là những đối tượng bị xã hội kỳ thị mạnh mẽ nhất. Họ phải đối mặt với nhiều nguy cơ như tỷ lệ lây nhiễm HIV cao, bị lạm dụng tình dục.



    Asia Catalyst, một tổ chức phi chính phủ Mỹ chuyên tập trung vào vấn đề y tế, nhân quyền ở Trung Quốc và Đông Nam Á mới đây đã công bố báo cáo 79 trang với tựa đề tựa đề “Cuộc sống chìm trong tăm tối”, nói về điều kiện sống của những người chuyển giới nữ làm nghề mại dâm tại Bắc Kinh và Thượng Hải.

    Ảnh minh hoạ

    Asia Catalyst đã hợp tác cùng hai tổ chức phi chính phủ tại địa phương là Trung tâm tư vấn và thông tin Zuoyou Bắc Kinh và Trung tâm CSW and MSM Thượng Hải để tiến hành đợt phỏng vấn 70 lao động tình dục chuyển giới trong giai đoạn từ tháng 12/2013 tới tháng 9/2014. Kết quả là tất cả những người tham gia đều nói rằng, họ sinh ra là nam, nhưng "hành nghề" theo cách của nữ giới.


    Trong báo cáo, một người chuyển giới tên Xia Yu (tên nhân vật đã được thay đổi) cho hay, cô không dám về thăm gia đình vì e ngại chuyện người thân sẽ cảm thấy xấu hổ về thân phận thực của cô. Một người chuyển giới khác phải xuống tàu điện ngầm để tránh ánh mắt “soi mói” của nhiều người. Trong khi đó, một người khác từng bị cảnh sát đánh.


    Theo Asia Catalyst, những lao động tình dục chuyển giới là nhóm người chịu thiệt thòi và dễ tổn thương nhất tại Trung Quốc.


    Việc thiếu luật chống phân biệt đối xử với người thuộc giới tính thứ 3 cùng những nguồn lực y tế cơ bản, khiến nhiều người chuyển giới tại Trung Quốc cảm thấy bị mắc kẹt tại nấc thang dưới cùng của xã hội.


    Người Trung Quốc khó chấp nhận việc chuyển đổi giới tính. Sự kỳ thị của xã hội đã buộc nhiều người chuyển giới phải sống ẩn dật. 97% số người chuyển giới tham gia cuộc khảo sát cho biết họ phải rời xa gia đình vì ánh mắt kỳ thị của cộng đồng.


    Hơn 60% người được phỏng vấn cho biết đã từng bị bắt giữ. Nhiều người nói rằng họ đã bị đánh đập hoặc bị đe dọa bằng bạo lực thể chất. Họ cũng thường xuyên bị khách hàng bạo lực tình dục.


    Báo cáo của Asia Catalyst cũng tiết lộ một tỷ lệ đáng kể người chuyển giới nữ trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương hành nghề mại dâm để kiếm tiền hoặc vì nhiều động cơ khác.


    “Những người chuyển giới nói rằng họ sẽ kiếm được nhiều tiền hơn sau khi ăn mặc như phụ nữ", Shen Tingting, Giám đốc chương trình vận động của tổ chức Asia Catalyst, nói. Theo Shen, nhiều người trong số họ không thể tìm việc khác, trong khi đó, một "cô gái" tin rằng nghề mại dâm sẽ giúp cô kiếm được một đối tác ưng ý.


    Báo cáo cũng cho biết, khả năng nhiễm HIV trong nhóm mại dâm chuyển giới cao gấp 49 lần so với cộng đồng và gấp 9 lần so với mại dâm nữ.


    Gia Toại

    Theo The Guardian
    Lần sửa cuối bởi songchungvoi_HIV, ngày 19-01-2015 lúc 16:27.

  6. #5
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Cuộc sống tủi hổ của người chuyển giới ở quốc gia Hồi giáo Pakistan

    Thứ 5, 22-01-2015 08:57:05 am
    Những người chuyển giới ở các nước Hồi giáo như Pakistan luôn phải chịu đựng sự khinh miệt và chối bỏ của cộng đồng, đôi khi họ còn phải đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng.


    Akram trong hai thân phận của mình

    Ban ngày, chàng trai 27 tuổi Waseem Akram bán phụ kiện điện thoại trong một con hẻm nhỏ ở thành phố Rawalpindi. Nhưng mỗi khi đêm xuống, anh lại đứng trước gương để cạo râu, trang điểm và biến thành cô gái mang tên Rani - nữ vũ công chuyên nhảy múa tại đám cưới.



    Ban ngày anh bán điện thoại trong một con hẻm nhỏ










    Đêm xuống, anh trang điểm, mặc những bộ đồ vũ nữ truyền thống


    Và đi kiếm tiền bằng việc nhảy múa trong những bữa tiệc



    "Cuộc sống của tôi khó khăn lắm, làm một nghề không đủ để trang trải đâu, làm vũ công kiếm được nhiều tiền hơn bán điện thoại đấy" - Akram chia sẻ.




    "Nhưng tôi không phải là người chuyển giới đâu, chỉ đơn giản là tôi thích khiêu vũ và nếu muốn kiếm được tiền từ sở thích đó, tôi buộc phải ăn mặc như phụ nữ, vậy thôi" - Akram tiết lộ thêm.





    Amjad Mahmoud, một người chuyển giới lớn tuổi đang sống tại thành phố Rawalpindi, Pakistan



    Tại Pakistan, những người như Akram vẫn phải chịu đựng sự ruồng bỏ của cộng đồng Hồi giáo, thậm chí những kẻ cực đoan còn thường xuyên tấn công, thế nên đa số họ vẫn phải sống cả 2 cuộc đời, ban ngày là nam, đêm xuống họ mới dám trở thành những cô gái đeo mạng che mặt.





    Những người như Riasat Hussein phải đối mặt với nhiều chỉ trích và miệt thị của cộng đồng



    Vì vai trò của nam và nữ trong xã hội Hồi giáo được phân định rất rõ ràng, nên những người chuyển giới thường bị gia đình hắt hủi và đuổi đi từ khi còn rất trẻ, phần lớn trong số họ đi đến những thành phố lớn, giấu kín danh tính thực và hành nghề vũ công, thậm chí là ăn xin và mại dâm.





    Arfeen Nasar năm nay đã 49 tuổi, ông đã công khai giới tính từ khi còn rất trẻ



    Trong số 180 triệu công dân Pakistan, có hàng ngàn người công khai chuyển giới, họ được gọi với cái tên riêng: Hijra




    Bakhtawar Ijar năm nay đã 43 tuổi, ông sống cùng vài người bạn cũng là người chuyển giới, Ijar cho biết, ông cảm thấy an toàn và được tôn trọng khi sống cùng những người giống mình.






    Bakhtawar Ijar tạo dáng bên ngoài căn nhà trọ của mình




    Tuy nhiên, không phải lúc nào họ cũng bị hắt hủi, ở các quốc gia Hồi giáo, người ta tin rằng những người kém may mắn, ở đây là những người chuyển giới, sẽ nhận được phước lành từ chúa trời, thế nên những người như Abbas thường được mời đến để làm phước cho trẻ em mới sinh.





    Tahir Abbas đã mang giới tính nữ trong chứng minh nhân dân kể từ năm 2011



    Một bức tường dán đầy ảnh các vũ công chuyển giới trong một căn phòng trọ tại thành phố Rawalpindi




    Năm 2011, Tòa án tối cao Pakistan đã cho phép người chuyển giới thay đổi tên tuổi trong chứng minh thư, cho phép họ đi bầu cử với giới tính nữ, mới đây, một chính trị gia chuyển giới đã ra tranh cử, điều này cho thấy một bước tiến lớn về sự hội nhập của người chuyển giới trong xã hội Hồi giáo.




    (Nguồn: AP)


    Theo Hoàng Ân / Trí Thức Trẻ

  7. #6
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Hy Lạp: Mại dâm tăng 150% do khủng hoảng kinh tế

    Thứ hai 09/02/2015 11:37

    Chìm trong khủng hoảng kinh tế suốt 6 năm với tỷ lệ thất nghiệp cao cộng với chính sách thắt lưng buộc bụng của Chính phủ, nhiều phụ nữ Hy Lạp đã phải tìm đến con đường mại dâm để mưu sinh và giúp đỡ gia đình.



    Theo Trung tâm Nghiên cứu Xã hội Quốc gia của Hy Lạp (EKKE), tỷ lệ gái mại dâm ở nước này đã tăng vọt 150% trong khủng hoảng kinh tế. Hiện có khoảng 20.000 phụ nữ hành nghề mại dâm ở nước này. Trong số đó, chỉ chưa đầy 1.000 người hành nghề trong các nhà chứa có đăng ký và được nhà nước cấp phép, quản lý, kiểm tra.

    Tại Hy Lạp, nhiều phụ nữ có chồng đã phải bán thân để phụ giúp gia đình

    Theo Luật pháp Hy Lạp, từ năm 1999, các nhà thổ phải có giấy phép hoạt động. Muốn hành nghề trong các nhà chứa có giấy phép này, phụ nữ phải trên 18 tuổi, sống và làm việc tại Hy Lạp, không có bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục, không nghiện ma túy, không bị tâm thần, không bị kết án, chưa kết hôn. Phụ nữ phải có thẻ khám sức khỏe và phải khám 2 tuần/lần.
    Tuy nhiên, do kinh tế khó khăn, luật pháp Hy Lạp vẫn không thể ngăn phụ nữ có gia đình làm nghề này.

    Soula Alevridou, chủ một nhà chứa hợp pháp nói với BBC rằng, tình hình của các phụ nữ có gia đình rất khắc nghiệt. Soula Alevridou cho hay, nhiều phụ nữ có gia đình tìm đến nhà chứa của cô nhưng cô phải từ chối vì nếu bị chính quyền phát hiện, nhà chứa sẽ bị tước giấy đăng ký.

    “Họ ở trong tình cảnh túng quẫn đến nỗi không có tiền cho con ăn sáng trước giờ đi học”, Soula Alevridou nói.

    Không thể làm một cách hợp pháp trong nhà chứa có đăng ký, họ buộc phải ra đứng đường tự tìm khách, trở thành gái mại dâm bất hợp pháp, đặt cược tính mạng của mình để kiếm tiền mưu sinh.


    Nhiều trong số những phụ nữ đã có gia đình hành nghề mại dâm là tri thức trẻ thuộc mọi lĩnh vực. Như trường hợp một bác sĩ tên Georgia, cô cũng phải kiếm sống bằng cách đứng đường khi phòng khám tư của cô chỉ có 3 bệnh nhân mỗi tuần, không thể đủ để trả tiền thuê nhà và nuôi bố mẹ già. Cô thừa nhận: “Tôi sống cuộc đời hai mặt và chỉ có tôi biết điều này. Tôi đã xin việc trong ngành y khắp nơi và chờ thư trả lời từng ngày”.


    Georgia chỉ là một trong số rất nhiều phụ nữ Hy Lạp bán thân để lấy tiền phụ thêm vào cuộc sống cho gia đình. Hành động của những người phụ nữ này không chỉ khiến hạnh phúc gia đình của họ có nguy cơ đổ vỡ mà còn khiến họ lây nhiễm các bệnh lây truyên qua đường tình dục, trong đó có HIV. Theo thống kê, số trường hợp nhiễm HIV ở Hy Lạp đã tăng 200% trong 4 năm qua.
    Nhật Thy

    Theo Telegraph

  8. #7
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Những phận người bị bán làm “nô lệ tình dục” tuổi 17

    Thứ năm 07/05/2015 17:29

    Tin vào mức lương tương đương 8 triệu đồng/tháng với công việc phụ bán cà phê ở Malaysia, cô bé 17 tuổi nghe lời đường mật của tên “quỷ đội lốt người” sang đất khách và bị đẩy vào ổ mại dâm, trở thành nô lệ tình dục…



    Chị P. bị lừa sang Malaysia bán dâm gần 1 năm

    Ngày cuối tháng 4, chúng tôi tìm đến những nạn nhân từng bị lừa đưa sang nước ngoài bán dâm. Những gương mặt khắc khổ vẫn chưa hết hãi hùng khi kể về chuỗi ngày tủi nhục trên đất khách.

    Cột nạn nhân vào "nợ"

    Hiện đang ngụ tại quận 6 (TP.HCM), cô gái 17 tuổi có gương mặt ưa nhìn nhưng đầy vẻ u uất sau khi trải qua chuỗi ngày kinh hoàng trong động mại dâm ở Malaysia, Ngọc rơm rớm nước mắt khi kể lại thời gian bị “ma cô” hành hạ khi không làm vừa lòng khách làng chơi.

    Trước khi sa chân vào ổ quỷ, Ngọc quen Nguyễn Thị Phương Long thông qua người bạn. Thấy Ngọc có bề ngoài ưa nhìn, Long dụ dỗ Ngọc sang Malaysia bán quán cà phê với mức lương 8 triệu/tháng, được bao chi phí chuyện ăn ở, và hứa sẽ cho về Việt Nam thăm nhà mỗi tháng một lần.

    Trong khi gia đình đang gặp khó khăn, nợ nần chồng chất, lại đang rỗi việc, nghe việc làm lương cao và điều kiện hấp dẫn, Ngọc quyết định theo Long sang Malaysia làm ăn, kiếm tiền giúp cha mẹ trả nợ và dành ít vốn làm ăn sau này.

    Để có tiền lo chi phí sang Malaysia, Ngọc cũng như các nạn nhân khác phải mượn Long 11 triệu đồng. Tuy nhiên, ngay khi vừa bước xuống sân bay Kuala Lumpur, Long quy số tiền trên thành 24 triệu đồng, cộng thêm chi phí ăn ở. Vì thế, mỗi cô gái được Long đưa sang Malaysia mang khoản nợ hàng chục triệu đồng.

    Sau khi đưa các nạn nhân về nhà trọ của mình, Long thu toàn bộ giấy tờ tùy thân của các cô, rồi ép phải đi tiếp khách ở quán rượu cách khu nhà trọ 7 km.

    Ngọc cay đắng kể, mỗi lần không chịu tiếp khách, Long cho những quản lý cao to, xăm đầy mình những hình thù dữ tợn với khuôn mặt bặm trợn đến dọa dẫm, rồi đánh đập dã man, buộc phải tiếp khách bằng được để “trả nợ”.

    Bị đánh đập đến khi phải chấp nhận làm nô lệ

    Những ngày đầu bị đẩy vào “động quỷ”, đa số các cô gái không chịu tiếp khách, thường khóc lóc van xin. Tuy nhiên, chủ chứa và những tên “ma cô” vẫn không tha. Họ đe dọa, đánh đập khiến các nạn nhân phải chấp nhận làm nô lệ tình dục, trở thành những “cái máy in tiền” cho lũ quỷ đội lốt người trong động mại dâm.

    Nạn nhân N. bị bán sang ở mại dâm ở Malaysia khi 17 tuổi

    Ngọc cho biết, mỗi ngày cô phải tiếp hơn chục khách làng chơi. “Họ xem tụi em như một công cụ, thậm chí hơn một con vật. Có người còn cấu xé, hành hạ khi quan hệ, khiến tụi em rất đau đớn. Dù có khóc thét cầu xin thì họ cũng chẳng quan tâm, sau khi thỏa mãn dục vọng thì họ nhếch mép ra về”, Ngọc cay đắng kể.

    Với nét mặt chưa hết hãi hung, Ngọc nhớ lại: “Có người không cho dùng bao cao su, xé toạc trước mặt em. Nếu lỡ có thai hoặc bệnh xã hội thì mình phải chịu”.

    Có tháng Ngọc đến kỳ phụ nữ, tú bà bắt nhét bông gòn vào “chỗ kín” để phục vụ khách, còn chuyện bắt uống thuốc tránh thai nhằm làm chậm ngày hành kinh để tiếp khách làng chơi cũng diễn ra thường xuyên.

    Cùng cảnh ngộ với Ngọc, Phương, 26 tuổi, quê Quảng Bình cho biết, mỗi lần “đi khách” được trả tương đương 2 triệu đồng, nhưng Phương chỉ nhận được 500 nghìn đồng, còn lại Long và những người quản lý chia nhau. Nhưng số tiền còn lại đó Phương cũng chẳng thể giữ cho mình, vì phải dành dụm để trả nợ cho Long.

    Mỗi ngày, các cô gái phải tiếp khách từ 11 giờ sáng đến 4 giờ sáng hôm sau mới được nghỉ. Cứ mỗi lần có khách, Long cho người chở từng nhân viên đến quán để không cho nạn nhân có cơ hội bỏ trốn.

    “Chỉ tính trung bình mỗi ngày 5 lần tiếp khách thì tôi phải tiếp không dưới 2.000 khách trong thời gian ở trong động mại dâm đó”, Phương nhẩm tính số lần mình phải phục vụ khách ở xứ người.

    Theo số liệu thống kê của Ban chỉ đạo Phòng chống tội phạm, trong hơn 4 năm từ 2011-2015, các địa phương đã phát hiện gần 2.000 vụ mua bán người với hơn 3.800 nạn nhân. Số nạn nhân tăng 11 % so với cùng thời gian trước (giai đoạn 2006 - 2010). Lực lượng công an đã điều tra khám phá gần 1.200 vụ và bắt trên 2.000 đối tượng. Bên cạnh đó, lực lượng biên phòng đã bắt 510 đối tượng, trực tiếp giải cứu 564 nạn nhân và tiếp nhận gần 500 nạn nhân khác.

    Trà My

    Theo Báo Thanh Niên

  9. #8
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Gái mại dâm U80 – bi kịch thời đại ở Hàn Quốc

    Thứ sáu, ngày 13 tháng 11 năm 2015 | 9:17
    Ở độ tuổi đáng ra phải được nghỉ ngơi, an dưỡng, nhiều cụ bà Hàn Quốc vẫn phải vật lộn mưu sinh bằng cái nghề “bán hoa” đầy tủi nhục.

    Khoảng chục người đàn ông tụ tập ở một trung tâm thương mại nhỏ gần rạp chiếu phim của Hàn Quốc tán gẫu hoặc ngắm người qua lại. Vài phụ nữ cao tuổi lẫn vào trong đó, thi thoảng gạ gẫm người qua đường “vui vẻ” với mình tại các nhà nghỉ xung quanh.

    “Này, anh có muốn đi với tôi không? Tôi sẽ chiều anh hết mình” – một cụ bà 76 tuổi, chân tập tễnh, ngỏ lời khi một phóng viên tới gần. Bà là một trong nhiều phụ nữ già đang chật vật kiếm sống qua ngày bằng nghề bán dâm ở trung tâm Thủ đô Seoul (Hàn Quốc).


    Dù hồi đầu năm, cảnh sát Hàn Quốc đã tổ chức trấn áp và bắt giữ 33 đối tượng, trong đó có một cụ bà 84 tuổi, nhưng những phụ nữ bán dâm này vẫn thường xuyên xuất hiện quanh rạp Piccadilly ở khu Jongno, thành phố Seoul. Họ được gọi là “những bà cô Bacchus”, xuất phát từ tên của một loại nước tăng cường sinh lực mà các gái mại dâm thường bán cho khách hàng.
    Một phụ nữ già đứng trước rạp Piccadilly ở Seoul, nơi các gái bán dâm cao tuổi chào mời khách. (Ảnh: AP)

    Góc khuất của xã hội


    Những cụ bà bán dâm và cả các khách hàng của họ vừa đáng thương, vừa bị khinh bỉ tại đất nước nặng tính bảo thủ này. Họ là góc khuất sau sự phát triển kinh tế nhanh chóng của Hàn Quốc, cũng như sự suy thoái trong mối quan hệ cha mẹ – con cái truyền thống. Khi những người thuộc tầng lớp trung lưu quá bận bịu với công việc và thăng tiến, cũng là lúc những người già và người nghèo bị bỏ mặc và phải tự lo cho cuộc sống của mình.


    Dù nền kinh tế Hàn Quốc tăng trưởng mạnh mẽ sau cuộc chiến tranh năm 1950–1953, nhưng rất nhiều phụ nữ nước này không được hưởng những cơ hội giáo dục và việc làm bình đẳng từ khi còn trẻ, do văn hóa trọng nam khinh nữ.Đến khi đã cao tuổi, họ phải đối mặt với những tình cảnh như mất chồng, ly hôn hoặc bị con cái bỏ rơi, không được hưởng chế độ xã hội đầy đủ. Cực chẳng đã, họ bị đẩy vào con đường mại dâm. Một số phụ nữ thì kiếm tiền bằng cách uống rượu với những người đàn ông già và thỉnh thoảng cũng quan hệ tình dục với họ.

    Giáo sư Lee Hosun của Đại học Soongsil Cyber Hàn Quốc nói về thực trạng gái bán dâm cao tuổi ở nước này

    Từ cuối năm 2013 đến đầu năm 2014, chỉ riêng tại khu vực Jongno, số lượng các “bà cô Bacchus” đã đạt tới con số 300–400 người, theo Lee Hosun – Giáo sư đại học Soongsil Cyber Hàn Quốc – người đã trực tiếp phỏng vấn hàng chục phụ nữ trong số đó. Hiện nay, sau cuộc truy quét của cảnh sát, con số này đã giảm xuống còn khoảng 200 người, hầu hết trong độ tuổi 60–70. Hàng trăm “bà cô Bacchus” khác được cho là đang kiếm sống trên khắp cả nước.


    Mại dâm là hoạt động bất hợp pháp ở Hàn Quốc. Các khu phố đèn đỏ truyền thống cũng đang dần biến mất, khi những dự án tái quy hoạch đô thị diễn ra ở những khu dân cư cũ. Tuy nhiên, bất chấp những cuộc trấn áp của cảnh sát, những “bà cô Bacchus” vẫn lén lút hoạt động. Tôi biết là không nên làm điều này”, cụ bà bán dâm với đôi chân tập tễnh đồng ý trò chuyện với phóng viên ở một quán cafe vì đang “ế khách”. “Nhưng không làm thế này thì chỉ có chết đói!” – người phụ nữ chua xót nói tiếp.


    Bà không dám nói tên vì sợ gia đình phát hiện ra mình hành nghề mại dâm. Khoảng 20 năm trước, người phụ nữ bắt đầu bán thức uống tăng lực Bacchus. Vài năm sau, bà bắt đầu bán dâm cho đến tận bây giờ, để có tiền điều trị bệnh viêm khớp – tiêu tốn khoảng 250 USD mỗi tháng. Bà và chồng sống cùng con trai – một công nhân với đồng lương ít ỏi và gia đình anh cũng phải sống dựa một phần vào trợ cấp của chính phủ.


    Không con cái, không tiền bạc


    Những người già ngồi chơi cờ ở công viên Jongmyo (Seoul), một trong những địa bàn chính của các gái bán dâm cao tuổi. (Ảnh: AP)

    Mỗi người phụ nữ bán dâm đều có hoàn cảnh riêng của mình. Người có mẹ già đau yếu, người có con bị tàn tật, người thì mù chữ, thất học, người lại bị con cái bỏ rơi. Cũng có người là di dân gốc Triều Tiên từ Trung Quốc đến Seoul để tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn.


    “Đó là một bi kịch”, giáo sư Lee cay đắng nhận xét. Bà nhấn mạnh sự thật phũ phàng: “Những bà mẹ của chúng ta phải vén váy lên để kiếm tiền, vì con cái không thể nuôi họ”


    Theo tư tưởng Nho giáo, con cái phải phụng dưỡng cha mẹ. Suốt nhiều thế kỷ qua, con trai lớn bao giờ cũng phải đưa cha mẹ về sống cùng và chăm nom họ tới lúc mồ yên mả đẹp. Tuy nhiên, khi xã hội ngày càng hiện đại hóa, các lớp thanh niên đua nhau lên thành phố học tập và làm việc, bỏ lại cha mẹ già ở quê nhà. Có những người thậm chí không còn quan tâm đến đấng sinh thành của mình.


    “2 con tôi lấy hết tiền của tôi rồi. Tôi đã mua một căn nhà cho con trai khi nó lấy vợ, và tôi cũng tốn rất nhiều tiền cho con gái cưới chồng” – một cụ bà 71 tuổi đã ly hôn kể lại. “Giờ đây, chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa. Tôi đã bị bỏ lại một mình bấy lâu nay”.


    Người phụ nữ cũng giấu tên vì xấu hổ, và cho biết bà đã bán dâm được nhiều năm. “Năm đầu tiên, tôi xấu hổ vô cùng. Tôi không thể nào ngủ ngon vì dằn vặt liệu mình có nên làm việc này không. Thậm chí đến giờ tôi vẫn không thể ngủ ngon được” – bà tâm sự.



    Những người già ngồi nghỉ ở công viên Tapgol (Seoul), cũng là nơi các gái bán dâm cao tuổi hoạt động. (Ảnh: AP)

    Người phụ nữ mặc chiếc áo khoác tối màu và đi đôi giày đỏ cho hay: 10 ngày nay bà không có khách hàng nào. Tình trạng tương tự cũng xảy ra với các gái mại dâm khác trong bối cảnh nền kinh tế đang chững lại. “Một số phụ nữ ở đây phải bỏ bữa. Họ làm sao có tiền mua thức ăn khi còn không đủ trả tiền thuê nhà?” – bà chia sẻ.


    Hầu hết gái bán dâm có tuổi ở đây kiếm được khoảng 200.000–300.000 won (hơn 250 USD) mỗi tháng, nhưng những người thực sự già thì chỉ kiếm được tầm 10.000 won (8 USD) bằng việc bán thân.


    Trong khi đó, những người đàn ông cao tuổi góa vợ hoặc đã ly hôn muốn tìm đến những gái mại dâm này để thỏa mãn nhu cầu tình dục hoặc vượt qua sự cô đơn, khi phải sống trong xã hội đầy rẫy định kiến về việc tái hôn và hẹn hò giữa những người già.


    Nhiều người trong số đó đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp, và phải giấu kín cảm xúc của mình. Sau khi nghỉ hưu, họ phải đấu tranh để sống qua ngày.


    Một cụ ông 78 tuổi đã ly hôn cho biết, ông đến rạp Piccadilly hàng ngày để giết thời gian. Ông không còn liên lạc với 2 cậu con trai lớn và gia đình họ. Thi thoảng, ông tìm một góc khuất yên tĩnh để trò chuyện với một “bà cô Bacchus” và trả 10.000 won để được chạm vào tay và ngực họ.


    “Tôi đã sống cô đơn suốt một thời gian dài, nên điều này khiến tôi thấy tươi mới hơn”, ông nói. Ông kể rằng, mình thường quan hệ tình dục với những phụ nữ già với giá 30.000 won (25 USD) và phụ nữ trẻ hơn là 50.000 won (42 USD).


    Ở Hàn Quốc, tư tưởng bảo thủ nặng nề khiến người già khó có cơ hội tìm đến nhau

    Trước cuộc trấn áp của cảnh sát, một ga tàu điện ngầm gần trung tâm thương mại trên và một công viên gần đền Jongmyo – di sản Thế giới được UNESCO công nhận, chính là những địa bàn chính của các “bà cô Bacchus”.


    Thực tế, sau các cuộc truy quét, cảnh sát thường yêu cầu những “bà cô Bacchus” nộp phạt một khoản tiền nhỏ hoặc cảnh cáo họ. Cảnh sát hiểu rằng họ đã quá già để có thể bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi thực sự thấy thương họ” – một cảnh sát tên Jeong cho hay.


    Theo Giáo sư Lee, phần lớn những cụ bà được hỏi đều bước chân vào con đường mại dâm khi họ làm việc tại các quán karaoke và quán trà thời còn trẻ. “Không ai trong số họ nói thích công việc này. Xét cho cùng, tình cảnh này xuất phát từ bản thân họ hay do định kiến của người ngoài? Tôi nghĩ, đây là một vấn nạn của xã hội đất nước tôi” – bà khẳng định.

    Mặc dù là một quốc gia có dân số già, nhưng lương hưu và phúc lợi cho người già Hàn Quốc lại đứng sau nhiều quốc gia khác. Thống kê cho thấy: tỷ lệ phụ nữ nghèo trên 65 tuổi ở nước này đang ở mức 47,2% – cao nhất trong Hiệp hội Các nước phát triển (OECD). Đáng buồn hơn, đối với những phụ nữ đơn thân, tỷ lệ này còn tăng mạnh tới 76,6%. Thực trạng này đang góp phần đẩy phụ nữ cao tuổi Hàn Quốc vào con đường mại dâm đầy bi kịch.

    Hồng Anh
    http://thoidai.com.vn/Gai-mai-dam-U8...406-21890.html

  10. #9
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Câu chuyện đẫm nước mắt của những phụ nữ bán dâm

    Thứ năm 17/12/2015 13:13


    “Có những người (phụ nữ bán dâm bị bạo hành) nhiều đêm giật mình hoảng hốt thậm chí tè dầm ra. Họ luôn phải sống trong sự lo lắng, ám ảnh, khiếp sợ”.


    Lời kể của cán bộ dự án từ một tổ chức phi chính phủ trong nước làm việc với người bán dâm ở trên mới chỉ nói lên phần nào những nối ám ảnh mà phụ nữ bán dâm phải đối mặt trên con đường “mưu sinh” của mình.

    Những câu chuyện đau lòng


    Chị T, thành viên “Nơi bình yên” (nhóm hỗ trợ những phụ nữ bán dâm tại Hà Nội) chia sẻ, chị đi làm nghề này 15 năm và trong quãng thời gian đó, chị đã trải qua tất cả các hình thức về bạo lực như: bị đánh đập, chửi bới, bóc lột tình dục, ép buộc quan hệ.


    Chị T (áo xanh) kể về câu chuyện cuộc đời mình. Ảnh Nhật Thy

    “Một lần tôi bị nhóm 5 người đưa ra bãi tha ma, quan hệ với tôi xong, họ không đưa cho tôi một đồng nào và cũng không chở tôi về, vì họ sợ ra đường có ánh sáng thì tôi sẽ kêu. Quan hệ như vậy phần đa là không có bao cao su. Cứ người này xong thì người kia đứng ở bên cạnh và quan hệ tiếp luôn với mình. Tôi bò lên mặt đường quốc lộ, sau gần 1 giờ thì có 1 xe tải đi qua. Tôi vẫy đi nhờ. Đi được khoảng 15 phút thì anh lái xe bắt phải cho quan hệ nếu không thì đuổi xuống. Và tôi phải “chiều” nốt người lái xe ô tô đó để anh đưa về bến xe Giáp Bát”, chị T đau đớn nhớ lại.

    Một lần khác, chị T kể, khi đó chị làm ở nhà hàng, khách rủ chị đi hát rồi chở sang Gia Lâm, đến một nhà nghỉ rồi bắt phải quan hệ với 9 người. "Họ mở luôn cửa phòng, không thèm đóng lại nữa. Có gã tay cầm con dao lam, bảo nếu chống cự thì rạch nát mặt. Đến người cuối cùng thấy tôi nằm khóc thì cho tôi 100.000 đồng. Năm tờ 20.000 đồng ấy đến giờ tôi còn nhớ rõ", chị kể.

    Còn chị H, một phụ nữ mại dâm tại Hà Nội, kể: “Lúc đến nhà nghỉ nó vào nhà vệ sinh, nó lấy ống nhựa, dụng cụ chích ma túy ra. Mình thấy sợ mới bảo “Anh ơi cho em xuống lấy nước. Xong hắn bảo “Mày định dở trò à, muốn chết không. Mày mà vớ vẩn tao đâm chết”".


    Cùng cảnh ngộ với chị H, chị M, mới ở quê ra cũng bị “toàn một hội dùng chất kích thích, nó bắt làm gì cũng phải chiều”.Ngoài các hình thức bạo lực kể trên, theo một cán bộ dự án, chị em đôi khi còn bị dọa là sẽ báo về gia đình “là mày đi bán dâm” hoặc gọi về phường, để bắt chị em phải đưa tiền ra.

    Bảo vệ dựa vào bản thân và may mắn


    Chị T bảo, nếu nói bị chửi, bị đánh, bị ép buộc làm những thứ mình không muốn… là bạo lực thì ngày nào những phụ nữ mại dâm cũng bị bạo lực

    “Thực ra, khi đi làm những công việc này bản thân chỉ luôn hy vọng rằng người khách này sẽ là người tử tế, không đánh, không chửi mình”, chị T nói.

    Chị T cũng như các chị em khác chỉ biết hy vọng chứ không biết làm gì để đối phó, để tránh được. Họ luôn cam chịu, chỉ hy vọng mọi thứ đến với mình là sự may mắn, chỉ mong người ta đừng đánh mình, trả tiền sòng phẳng.

    “Mình phải tự bảo vệ mình. Còn chờ người khác bảo vệ mình thì họ cũng đánh mình xong rồi. Cũng chẳng kịp tìm đến ai nữa cả. Ai đến thì cũng là xong rồi”, một phụ nữ bán dâm khác nói.

    “Bị quỵt tiền còn nhẹ. Có nhiều chị bị 5-6 tên ma cô đánh đập giữa đường, bao nhiêu người đi qua, khi nhìn những cô gái ăn mặc hở hang, phản cảm... thì nghĩ ngay tới những phụ nữ bán dâm, thế nên họ chẳng thiết can ngăn, thương xót. Nhiều lúc cảm thấy nhục nhã, nhưng từ bỏ nghề thì liệu có cách nào kiếm được việc làm? Nghĩ tới gia đình lại phải nhắm mắt đưa chân...”, người phụ nữ này chia sẻ.

    Xin kết thúc câu chuyện bằng lời của một cán bộ dự án làm việc với người bán dâm: “Bản thân họ bị bạo lực thì sức khỏe của họ bị ảnh hưởng. Họ phải điều trị tốn kém về tiền của, tốn kém về kinh tế bản thân và gia đình. Điều này sẽ làm cho dịch vụ y tế của chúng ta thêm nhiều gánh nặng, phải điều trị các bệnh phức tạp và có thể lây lan. Công việc của họ liên quan đến tình dục nên có thể bị lây bệnh và từ đó lại lan ra những người khác, tạo nên gánh nặng cho xã hội”.
    Nhật Thy
    http://tiengchuong.vn/Mai-dam/Cau-ch...-dam/16163.vgp

  11. #10
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Ngày Thế giới phòng chống bạo lực đối với người bán dâm

    Thứ năm 17/12/2015 15:00


    Từ năm 2003, ngày 17 tháng 12 hàng năm được chọn là Ngày Thế giới phòng chống bạo lực đối với người bán dâm. Ngày này hơn 10 năm trước, cả thế giới cầu nguyện cho gần 50 phụ nữ mại dâm là nạn nhân của kẻ giết người hàng loạt trên sông Green ở Seattle Washington, Mỹ. Đây được coi là vụ án chấn động thế giới khi đó.


    Ngày Thế giới phòng chống bạo lực đối với người bán dâm kêu gọi sự chú ý đến các tội ác đối với phụ nữ mại dâm trên toàn thế giới, cũng như sự cần thiết phải loại bỏ sự kỳ thị xã hội và phân biệt đối xử đối với nhóm người yếu thế này.





    Chiếc ô màu đỏ là biểu tượng cho quyền lợi của các công nhân tình dục và được sử dụng cho các sự kiện được tổ chức vào ngày 17/12. Hình ảnh chiếc ô màu đỏ lần đầu tiên được sử dụng tại các nhà chứa ở Venice, Italy vào năm 2001. Nghệ sĩ Slovenian Tadej Pogacar mời những phụ nữ mại dâm làm người mẫu trong một triển lãm nghệ thuật sắp đặt tại Liên hoan nghệ thuật Venice Biennale of Art lần thứ 49. Trong một cuộc biểu tình đường phố, nhiều phụ nữ mại dâm cũng dùng ô đỏ để phản đối điều kiện làm việc vô nhân đạo và vi phạm nhân quyền.

    Năm 2005, Ủy ban Quốc tế về Quyền của lao động tình dục ở châu Âu (ICRSE) đã thông qua việc dùng chiếc ô màu đỏ là biểu tượng của việc đấu tranh chống phân biệt đối xử.


    Nhật Thy
    http://tiengchuong.vn/Tin-tuc-su-kie...-dam/16166.vgp

  12. #11
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Góc khuất bên trong cuộc sống của gái mại dâm ở Brazil

    Thứ năm 17/03/2016 08:00


    Brazil nổi tiếng là một quốc gia tự do tình dục và vì vậy không có gì quá ngạc nhiên khi số lượng gái mại dâm hoạt động tại đây lên tới hàng nghìn người. Thế nhưng tư tưởng cởi mở này lại không dành cho những người chuyển giới ở Rio De Janeiro.



    Sự thật trên đã được hé lộ trong chuỗi phóng sự có tên “Sex in Strange Places” của Stacey Dooley thực hiện cho kênh BBC Three.

    Có khoảng 1 triệu người chuyển giới đang sinh sống tại Brazil nhưng nhiều người trong số họ phải đối mặt với sự thành kiến sâu sắc và phải dựa vào việc bán dâm để kiếm sống.



    Barbara cho biết nghề nghiệp gái mại dâm đã được “gắn mắc” cho những người chuyền giới như cô (Ảnh: BBC)

    Stacey đã gặp được Barbara, một vũ công nổi tiếng và là người phụ nữ chuyển giới đầu tiên được dẫn đầu trong cuộc diễu hành ở lễ hội hóa trang Rio Carnival. Tuy nhiên, cho dù khá thành công trong nghề nhưng Barbara thừa nhận rằng cô ấy vẫn phải vật lộn để kiếm sống sau khi kết thúc công việc trong đoàn diễu hành.

    Trong mắt những người bên ngoài thì cuộc sống của Barbara dường như rất lộng lẫy nhưng thực tế cô phải nuôi mẹ già và người mà cô đang sống cùng tại một khu lao động ở ngoại ô Rio.


    Barbara tiết lộ rằng có đến 90% những người phụ nữ chuyển giới phải hành nghề mại dâm và họ không còn sự lựa chọn nào khác. Cô chia sẻ:

    “Tôi rất sợ nhưng vẫn buộc phải làm. Hiện tuy tôi không còn làm thường xuyên như trước nữa nhưng tôi vẫn làm. Chúng tôi cần tiền để mua thực phẩm và thanh toán các hóa đơn. Vì vậy tôi vẫn phải làm bởi đó là lựa chọn duy nhất mà tôi có”.

    “Nếu ai đó gặp người chuyển giới họ sẽ nghĩ ngay rằng người đó hẳn phải hành nghề mại dâm cho dù điều này không chính xác bởi đó là cái mác luôn được gắn lên chúng tôi. Tôi từng hỏi bạn mình rằng liệu tôi có thể làm công việc hỗ trợ vệ sinh, chẳng hạn như lau chùi sàn nhà hay không. Và anh ấy đã cười vào tôi và nói rằng: “Barbara, em trông không giống lao công”. Tôi nói rằng: “Em cần phải làm việc”. Chúng tôi muốn có công bằng xã hội”.

    Tuy nhiên phóng sự của Stacey cho biết không chỉ những người chuyển giới bán dâm phải hứng chịu những vất vả, khó khăn của nghề này. Cô phát hiện thấy kể cả những người phụ nữ bình thường cũng phải đối mặt với muôn vàn khó khăn.

    Stacey đã tới khu phố đèn đỏ Villa Mimosa, nơi mỗi đêm quy tụ cả nghìn gái mại dâm được quản lý bởi một lực lượng dân quân vũ trang địa phương, những người hoạt động bất chấp luật pháp.Các cô gái làm việc cùng chủ các quán bar, nơi cung cấp nhưng căn phòng chật hẹp cho các chuyến “tàu nhanh” khoảng 20 phút.

    Tại đây, một cô gái mà Stacey bắt chuyện được cho biết những ngày trong tuần cô đều ở nhà chăm sóc 3 đứa con của mình và cứ cuối tuần lại tới Villa Mimosa để làm việc. Cô chia sẻ rằng để kiếm sống, có lần cô “đi” tới 30 khách chỉ trong 1 đêm trong những điều kiện chật chội tại bar. Nhưng chủ quán bar là Carla cho biết “làm việc” tại chỗ của cô còn an toàn hơn nhiều so với việc đợi khách trên phố.

    “Nếu chỗ của tôi bị mất giấy phép, các cô gái sẽ phải ra ngoài đường và mạo hiểm cuộc sống của họ với những điều kinh khủng khó lường, thậm chí họ có thể mất mạng bởi các khách trên phố sẽ làm bất cứ điều gì mà họ muốn với những cô gái họ mua. Nhưng ở đây các cô gái được an toàn” – Carla nói.

    Ở đầu kia của khu phố là một khách sạn hạng sang dành cho gái mại dâm có tên là Bahamas Night Club, được điều hành bởi doanh nhân Oscar Maroni. Khách sạn có tất cả 33 phòng và các bức tường trong mỗi phòng đều được ốp gương để khách hàng có thể được giải trí cùng với những cô gái của mình.

    Oscar tự nhận khách sạn của mình như một “Disneyland về mại dâm” và nói rằng: “Bạn sẽ không thể tìm được bất kỳ khuôn mặt kém vui nào ở đây. Bạn sẽ thấy những cô gái đang đợi sẵn ngoài cửa đề chào đón các vị khách tới chơi. Họ là những người phụ nữ tự do và cởi mở. Tình dục tốt cho sức khỏe và nóng bỏng cho dù ở bất cứ kiểu nào”.

    Nhưng Stacey thấy rằng điều này không đúng với một số phụ nữ làm việc tại câu lạc bộ của Oscar. Lara mới làm ở đây được 3 tháng nhưng cô cho biết quyết định này là phương án cuối cùng của mình. “Tôi có một quầy văn phòng phẩm nhưng không kiếm đủ tiền để trả chi phí thuê cửa hàng. Cả cuộc đời mình tôi không bao giờ muốn xuất hiện tại đây”.

    Lara cũng cho biết cô đã có bạn trai và 1 con gái 9 tuổi, và cả hai đều không biết gì về việc cô làm. “Hàng đêm, khi tôi nằm với một gã nào đó tôi chỉ nghĩ “Lạy chúa, mình đang làm gì ở đây thế này?”. Tôi chỉ muốn được ở với bạn trai của mình và không hề muốn phải đến câu lạc bộ hàng đêm để nghĩ cách kiếm tiền và “quan hệ” với những gã già nua xấu xí. Trong đầu tôi chỉ là một mớ hỗn độn”.

    Tuy nhiên, Oscar đã lập tức bảo vệ CLB quý báu của mình: “Tôi coi việc các cô gái đang làm là một nghề. Mọi nghề nghiệp đều có ưu và nhược điểm của nó và ở câu lạc bộ Bahamas các cô gái điếm có thể tự mua cho mình những chiếc xe BMW, những chiếc túi Louis Vuittons và cả những ngôi nhà. Họ kiếm được rất nhiều tiền và họ kiếm được nhờ quan hệ tình dục”.
    Theo Daily Mail

  13. #12
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,971 lần
    Nỗi đau muốn chết của cô gái từng phải tiếp khách 13 giờ/ngày

    19-03-2016 00:22 - Theo: kienthuc.net.vn

    Sau hai năm thoát khỏi động mại dâm, Alejandra Rodriguez lần đầu tiên chia sẻ về chặng đường 3 năm làm gái mại dâm đầy oan nghiệt.


    Nỗi đau mối tình đầu



    Sau hai năm thoát khỏi động mại dâm, Alejandra Rodriguez lần đầu tiên chia sẻ về chặng đường 3 năm làm gái mại dâm đầy oan nghiệt.


    Năm 19 tuổi, cô gặp Francisco, một người đàn ông có vẻ ngoài hào hoa và hiền lành. Ở tuổi chập chững bước vào đời, cô tin đây là người đàn ông yêu cô chân thành. Cô nhận lời yêu người đàn ông này chỉ sau 8 ngày gặp gỡ. Người đàn ông này nói rằng yêu cô, muốn cưới cô và cô tin điều này tuyệt đối. Người đàn ông này cũng chính là mối tình đầu mà cô từng đặt nhiều kỳ vọng.




    Sau hai năm thoát khỏi động mại dâm, Alejandra Rodriguez lần đầu tiên chia sẻ về chặng đường 3 năm làm gái mại dâm đầy oan nghiệt.

    Francisco đã thuyết phục cô đến sống cùng với cha mẹ gã ở căn hộ tại Tenancingo, Mexico. Không nghi ngờ gì, cô đồng ý ngay. “Tôi đã nghĩ rằng anh ấy rất yêu tôi cho đến khi tôi chứng kiến việc anh ta quyến rũ các cô gái khác giống như cách anh ta làm với tôi thì tôi mới biết anh ta đang giăng bẫy các cô gái trẻ và tôi chỉ là một nạn nhân”, cô nhớ lại.



    Một lần, trong căn hộ của bố mẹ anh ta, khi chỉ có hai người ở nhà, anh ta mới lộ rõ bản chất. Anh ta khóa, nhốt cô cả ngày trong nhà và cấm ra khỏi nhà.

    “Mẹ anh ta và bố anh ta rất lịch sự với tôi nhưng tôi không bao giờ được phép rời nhà và họ cũng không bao giờ giải thích lý do”, cô kể.


    Ngay sau đó, Francisco và cha mẹ anh ta đã buộc cô phải làm gái mại dâm. Cô được đưa tới một khách sạn ở thành phố Puebla ở Mexico. Tại đây cô phải tiếp khách suốt từ 10h đêm đến 10h sáng.




    “Đêm đầu tiên của cuộc đời làm gái mại dâm, tôi đã cố gắng trốn thoát nhưng Francisco đã đánh tôi rất đau và buộc tôi phải trở lại phòng tiếp khách. Có những lúc tôi phải cùng lúc tiếp cả hai khách mua dâm và tính ra chỉ trong hai tháng ở Puebla, tôi đã phải bán thân 1.200 lần”, cô kể.


    Cầu xin khách cho cơ hội từ giã cuộc đời



    “Thời gian đầu tôi đau đớn và không thể chịu đựng được tần suất tiếp khách quá lớn. Tôi ốm, kiệt sức nhưng Francisco không tha. Hắn bắt đầu mở khóa đào tạo, huấn luyện tôi tiếp khách. Hắn cưỡng hiếp tôi hàng ngày, ngày nhiều lần để “cho quen”. Đồng thời với đó hắn cũng sỉ nhục tôi rằng tôi chẳng có giá trị gì ngoài chuyện nằm ngửa tiếp khách”, cô nhớ lại.


    Sau hai tháng huấn luyện, Francisco đưa cô đến Mỹ bằng con đường vượt biên bất hợp pháp. Sau 5 ngày đi bộ đường sa mạc, cô được đưa đến một ổ chứa gái mại dâm. Tại đây, cô chứng kiến rất nhiều cô gái bị giết, bị đánh đập vì cố gắng chạy trốn. Một lần, do khách quá thô lỗ trong khi hành sự, cô đã không kiềm chế nổi mà cắn vào tai vị khách này. Vì lỗi đó mà cô bị Francisco bắn cảnh cáo sượt qua đầu. Từ đây, cô hiểu rằng muốn sống thì chỉ có phục tùng mà thôi.



    “Có những ngày tôi phải tiếp tới 60 khách. Ước tính rằng trong 3 năm tôi đã phải bán thân hơn 40,000 lần và điều đó có nghĩa rằng Francisco đã kiếm được hơn 1 triệu đô từ việc bán thân của tôi ở Mỹ”, cô cho biết.


    Một lần một vị khách trong lúc cưỡng hiếp cô có cầm kè kè khẩu súng kề miệng cô. Trong cơn bĩ cực, cô cầu xin khách kéo cò để cô thoát khỏi cuộc đời bế tắc nhưng cô đã bị vị khách này từ chối. Và cô phải tiếp tục cuộc sống ô nhục.


    Theo thỏa thuận, Francisco trả 30 USD cho mỗi lần tiếp khách và nếu tính với lượng khách của 14 giờ làm việc mỗi ngày, khoản tiền công cô được trả không hề nhỏ. Tuy nhiên, thực tế, chưa bao giờ cô nhận được đồng tiền nào cả.


    Alejandra chỉ được đưa trở lại Mexico khi cô có thai với Francisco, sau 3 năm ở Georgia. Khi đứa trẻ được sinh ra, bé được chuyển thẳng về gia đình Francisco nuôi còn cô lại được gửi tới Mexico để hành nghề.


    Sau 7 năm, cô được đưa qua không bao nhiêu nhà thổ và khách sạn để tiếp khách. Năm 29 tuổi, cô quyết định trốn thoát và may mắn cô trốn thoát thành công.


    Giờ, dù đã được tự do, được sống trong vòng tay gia đình, bố mẹ đẻ nhưng cô không nguôi thương nhớ con. Giờ cô có thừa khả năng tố cáo kẻ đã làm hại cuộc đời mình nhưng cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt vì cô biết điều ấy có thể khiến con cô gặp hại bất cứ lúc nào dưới chính bàn tay người cha đẻ của nó. Bi kịch cuộc đời cô vì vậy vẫn chưa được khép lại.

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •